Bài viết

Ngọn lửa trong đêm Trường Sơn (1)

Phú Thọ23/01/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Sông Lô (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Sông Lô)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, giữa những cánh rừng Trường Sơn bạt ngàn bom đạn, có một chàng trai trẻ tên là Nguyễn Văn Lâm, mới tròn mười chín tuổi, tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Lâm rời quê hương ven sông Hồng, mang theo lời dặn của mẹ: “Con đi giữ nước, giữ cho quê mình được yên bình.”

Công việc của Lâm và đồng đội là mở đường, dẫn xe ra tiền tuyến. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm họ cuốc đất, lấp hố bom, nối những con đường bị cắt đứt. Có những đêm mưa rừng xối xả, đất đá sạt lở, ánh đèn pin nhỏ bé như những đốm lửa giữa đại ngàn.

Một đêm nọ, khi đoàn xe đang chuẩn bị vượt qua một khúc cua hiểm trở thì máy bay địch bất ngờ ném bom. Con đường bị phá hỏng, đất đá chắn ngang, nguy cơ lộ tuyến rất lớn. Không chần chừ, Lâm xung phong lao lên trước, cùng đồng đội san đường trong tiếng bom còn vang dội. Mảnh bom sượt qua vai, máu thấm ướt áo, nhưng Lâm vẫn nghiến răng làm việc.

Nhờ sự quả cảm ấy, đoàn xe đã kịp thời vượt qua an toàn, tiếp tế cho chiến trường. Sáng hôm sau, khi rừng núi trở lại yên tĩnh, Lâm ngã xuống vì vết thương nặng. Trước lúc nhắm mắt, anh chỉ kịp mỉm cười, thì thầm: “Đường thông rồi…”

Nhiều năm sau chiến tranh, con đường Trường Sơn năm xưa đã trở thành tuyến giao thông sầm uất. Nhưng với những người từng đi qua, trong mỗi tấc đường vẫn còn đó hình bóng của những thanh niên tuổi mười tám, đôi mươi, đã thắp lên ngọn lửa của lòng yêu nước, sự hy sinh và niềm tin vào ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn