Ngọn lửa trong đêm Trường Sơn
“Tôi tên là Nguyễn Văn Hòa, từng là thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn những năm kháng chiến chống Mỹ.
Đó là một đêm mưa rừng tầm tã, khoảng năm 1972. Đơn vị tôi nhận nhiệm vụ san lấp hố bom để đảm bảo đường thông xe cho đoàn vận tải vào chiến trường miền Nam. Bom vừa dứt, đất đá còn nóng, khói vẫn bốc lên nghi ngút. Nhưng chúng tôi không có thời gian để sợ.
Tôi còn nhớ rõ hình ảnh của Lan – cô gái nhỏ nhất đơn vị, mới 18 tuổi. Lan vừa xúc đất vừa hát, giọng trong trẻo át cả tiếng máy bay gầm rú. Bỗng một loạt bom rơi xuống cách đó không xa. Đất đá văng tung tóe, cả đơn vị nằm rạp xuống.
Khi tiếng nổ ngừng, tôi gọi:
— Lan ơi!
Không có tiếng trả lời.
Chúng tôi lao đến. Lan đã nằm đó, thân người phủ đầy đất đỏ. Nhưng trên môi em vẫn như còn một nụ cười. Đêm ấy, chúng tôi vừa khóc, vừa tiếp tục san đường. Không ai bảo ai, tất cả đều hiểu: nếu dừng lại, đoàn xe sẽ không qua được, chiến trường sẽ thiếu lương thực, vũ khí.
Trời gần sáng, con đường đã được thông. Những chiếc xe nối đuôi nhau đi qua, đèn pha xé màn sương mù. Tôi đứng bên đường, nhìn theo mà nước mắt cứ chảy.
Chiến tranh đã qua đi, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ ánh mắt của Lan, nghe thấy tiếng hát của em giữa mưa bom. Chính những con người bình dị ấy đã thắp lên ngọn lửa không bao giờ tắt trong lòng tôi.
Chúng tôi đã sống, chiến đấu và hy sinh như những bông hoa lửa – cháy hết mình để đất nước được nở hoa hòa bình hôm nay.”



