NGỌN LỬA TRONG ĐÊM TRƯỜNG SƠN
Câu chuyện tái hiện những ngày tháng gian khổ nhưng đầy ý chí của thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn, nơi mỗi mét đường được giữ vững bằng mồ hôi, máu và lòng quả cảm.
Ông Nguyễn Văn Hòa, nguyên là thanh niên xung phong tham gia phục vụ trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Nay đã ngoài 70 tuổi, nhưng mỗi khi nhắc lại những năm tháng ấy, giọng ông vẫn đầy xúc động, ánh mắt ánh lên niềm tự hào xen lẫn những ký ức không thể nào quên.
Ông kể rằng, năm 1968, khi mới tròn 18 tuổi, ông xung phong lên đường làm nhiệm vụ mở đường, vận chuyển lương thực, đạn dược chi viện cho chiến trường miền Nam. Những ngày sống giữa rừng sâu Trường Sơn là chuỗi ngày gian khổ: thiếu ăn, thiếu nước, bom đạn rình rập bất cứ lúc nào. Nhưng vượt lên tất cả là tinh thần “tim có thể ngừng đập nhưng đường không thể tắc”.
Một kỷ niệm khiến ông nhớ nhất là vào một đêm mưa lớn, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp: san lấp một đoạn đường bị bom đánh sập để kịp cho đoàn xe quân sự đi qua. Trong bóng tối dày đặc, chỉ có ánh đèn pin le lói và tiếng cuốc xẻng vang lên dồn dập. Bất ngờ, máy bay địch quay lại ném bom. Đất đá vùi lấp nhiều đồng đội. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ông Hòa cùng những người còn lại không bỏ chạy mà lao vào cứu đồng đội, tiếp tục san đường.
Ông nghẹn ngào kể: “Lúc đó không ai nghĩ đến sống chết, chỉ nghĩ làm sao cứu được người, làm sao thông đường cho xe qua. Có những người vừa làm vừa hát để quên đi sợ hãi…”. Đến gần sáng, con đường đã được thông. Đoàn xe kịp thời vượt qua, mang theo niềm hy vọng cho chiến trường phía trước.
Sau trận bom hôm ấy, đơn vị mất đi nhiều đồng chí thân thiết. Những nấm mộ vội bên rừng trở thành ký ức đau đáu suốt cuộc đời ông. Nhưng cũng chính từ những mất mát đó, ông càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay.
Giờ đây, mỗi khi gặp gỡ thế hệ trẻ, ông Hòa luôn nhắn nhủ: “Các cháu sinh ra trong hòa bình là điều may mắn. Hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống”.
Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Hòa không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là hình ảnh tiêu biểu cho cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập dân tộc. Đó chính là “ngọn lửa” không bao giờ tắt trong trái tim những người từng đi qua thời hoa lửa – và vẫn đang tiếp tục được truyền lại cho thế hệ hôm nay.



