Ngọn lửa trong đêm Trường Sơn
Câu chuyện kể về những ngày tháng gian khổ nhưng đầy dũng cảm của lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn trong kháng chiến chống Mỹ, nơi tinh thần yêu nước và ý chí kiên cường đã thắp sáng “ngọn lửa” giữa bom đạn.
Bác Nguyễn Văn Bình nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ của mình trên tuyến đường Trường Sơn – con đường huyết mạch nối liền hậu phương với tiền tuyến. Khi ấy, bác mới ngoài hai mươi tuổi, cùng đồng đội ngày đêm san lấp hố bom, mở đường cho xe vận tải ra mặt trận.
Một đêm mưa rừng tầm tã, máy bay địch bất ngờ ập đến, thả bom dồn dập xuống con đường vừa được sửa xong. Đất đá tung lên, cây rừng đổ gãy, con đường lại bị cày xới tan hoang. Không một phút chần chừ, bác Bình cùng các đồng đội lao ra giữa làn bom đạn. Họ dùng cuốc, xẻng, tay trần để lấp hố, dựng lại cọc tiêu, đảm bảo cho đoàn xe kịp giờ xuất phát.
Trong ánh sáng le lói của những ngọn đèn dầu được che chắn cẩn thận, từng khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt vẫn rực sáng niềm tin. Có người bị thương vẫn xin ở lại làm tiếp, có người ngã xuống nhưng đồng đội không ai bỏ cuộc.
Bác Bình kể, điều giữ cho họ đứng vững không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là tình đồng đội, là khát vọng hòa bình và độc lập cho đất nước. “Mỗi mét đường được thông là mỗi bước gần hơn đến ngày chiến thắng,” bác xúc động nói.
Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, bác vẫn luôn nhắc lại quãng thời gian ấy như một “thời hoa lửa” – nơi tuổi trẻ của bác và bao người đã cháy lên rực rỡ vì Tổ quốc.



