NGỌN LỬA TRONG HANG ĐÁ
Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp gian khổ, tại một bản làng nhỏ nép mình bên dãy núi phía Bắc, có một "lớp học đặc biệt" nằm sâu trong hang đá. Ở đó, không có ánh đèn điện, cũng chẳng có những trang giấy trắng tinh khôi.
Giữa hang là một bếp lửa nhỏ luôn được giữ cháy. Người đứng lớp là ông cụ giáo làng tóc đã bạc phơ. Xung quanh ông, những đứa trẻ mắt sáng ngời, chăm chú nghe ông kể về lịch sử dân tộc.
"Các cháu có thấy ngọn lửa này không?" – Ông giáo vừa cời than, vừa hỏi.
Đám trẻ gật đầu. Ông trầm ngâm: "Lịch sử nước mình cũng giống như ngọn lửa này vậy. Có lúc bùng cháy dữ dội như hào khí Đông A, có lúc tưởng như chỉ còn là tàn tro dưới ách đô hộ của giặc thù. Nhưng chỉ cần còn một tia lửa nhỏ được giữ gìn trong lòng dân, thì sớm muộn gì, nó cũng sẽ lại bùng lên thành đám cháy lớn quét sạch bóng thù."
Ông kể về những đêm nghĩa quân Lam Sơn sưởi ấm bên bếp lửa giữa rừng sâu, về những bó đuốc lá dừa dẫn đường cho đoàn quân Nam tiến. Mỗi câu chuyện ông kể như thêm một thanh củi khô, nhen nhóm vào lòng những đứa trẻ niềm tự hào về nguồn cội.
Bỗng, một tiếng nổ vang lên từ phía xa. Quân giặc đang càn quét. Cả lớp học phải di chuyển sâu hơn vào lòng núi. Trước khi đi, ông giáo chỉ kịp vốc một ít than hồng vào chiếc bát đất, che chắn kỹ lưỡng trong tấm áo chàm.
Nhiều năm sau, những đứa trẻ trong hang đá ngày ấy đã lớn lên, trở thành những chiến sĩ, những giáo viên, những người xây dựng đất nước. Dù đi đâu, họ vẫn mang theo hình ảnh ngọn lửa trong hang đá và lời dạy của ông giáo.
Hóa ra, tuyên truyền lịch sử không chỉ là kể lại những con số hay sự kiện khô khan. Tuyên truyền lịch sử chính là giữ lửa. Giữ cho ngọn lửa yêu nước luôn âm ỉ cháy trong tim, để rồi truyền lại cho thế hệ mai sau, để dòng máu anh hùng không bao giờ nguội lạnh.



