Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGỌN LỬA TRONG KHU RỪNG CHXHCN

Vĩnh Long21/11/2025ĐẶNG KIM TRÂM (xã Bình Phước)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi chiều cuối năm 1967, giữa khu rừng rậm đầy bom đạn ở Đức Phổ, Quảng Ngãi, một cô gái nhỏ bé khoác ba-lô bước vào tuyến lửa. Đó là bác sĩ Đặng Thùy Trâm, tốt nghiệp Y khoa Hà Nội, tình nguyện vào chiến trường miền Nam khi mới 25 tuổi.

Trại thương binh dã chiến mà chị làm việc chỉ là những mái lá thưa, đặt bên sườn đồi ẩm tối, nơi đạn pháo có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Nhưng trong ánh đèn dầu leo lét, người ta luôn thấy một dáng người gầy, đôi mắt sáng, cẩn thận khâu từng vết thương, lau từng giọt mồ hôi cho thương binh, như lau cho chính anh em của mình.

Có những đêm kéo dài đến sáng, chị vẫn không ngủ. Trong cuốn nhật ký, chị viết:
Chị thương họ vô cùng. Họ nằm đây, giữa ranh giới sống – chết, mà vẫn gọi hai tiếng 'chị ơi'. Làm sao mình rời được?

Một lần, bom địch trút xuống ngay cạnh hầm. Cả đội y tế hối hả chuyển thương binh. Chị Thùy Trâm lao vào khói lửa, bế một chiến sĩ bị thương nặng. Khi được đồng đội kéo ra khỏi vùng pháo kích, áo blouse của chị đã cháy sém, nhưng chị chỉ hỏi:
Thằng bé có sống không?

Giữa chiến tranh, Thùy Trâm còn viết nhật ký như một cách giữ lại phần trong trẻo của mình. Chị viết về nỗi nhớ Hà Nội, về mẹ, về tuổi trẻ chưa kịp hưởng trọn. Nhưng tất cả đều nhường chỗ cho một lý tưởng duy nhất: chăm sóc người lính, giữ vững lòng tin vào Tổ quốc.

Ngày 22/6/1970, khi vừa tròn 27 tuổi, chị hy sinh trong khi bảo vệ thương binh ở tuyến đầu. Hai cuốn nhật ký được một lính Mỹ – Frederic Whitehurst – giữ lại ngay trước lệnh đốt. Sau hơn 30 năm, chúng được gửi về Việt Nam, trở thành ngọn lửa lay động hàng triệu người.

Em gái chị, Đặng Kim Trâm, là người tiếp tục hành trình ấy – gom góp từng trang viết, từng bức thư, từng kỷ niệm để ghi lại cuộc đời chị trong cuốn “Đặng Thùy Trâm và cuốn nhật ký thứ ba”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn