NGỌN LỬA TRONG MƯA
NGỌN LỬA TRONG MƯA
Tháng Tư năm 1975, những cơn mưa đầu mùa bất chợt trút xuống miền Nam, xóa đi lớp bụi đỏ trên những con đường hành quân. Nhưng mưa không thể làm dịu đi không khí khẩn trương của những ngày cuối cùng trước giờ toàn thắng.
Ở một đơn vị vận tải đang tiến về phía trước, có một người lính tên Tâm.
Tâm không phải là chiến sĩ trực tiếp chiến đấu, mà là lái xe vận tải. Công việc của anh là chở hàng, chở đạn, chở lương thực và cả những thương binh từ tuyến trước về phía sau.
Người ta thường nói:
“Xe còn chạy là chiến trường còn sống.”
Và Tâm hiểu rõ điều đó.
Chiếc xe của anh đã đi qua biết bao con đường: đường rừng, đường đất, những đoạn bị bom cày nát. Có những chuyến đi trong đêm tối, không bật đèn, chỉ dựa vào cảm giác và kinh nghiệm.
“Nguy hiểm nhất là lúc nào?” – một người hỏi.
Tâm cười:
“Lúc nào cũng nguy hiểm. Nhưng không đi thì không được.”
Những ngày cuối tháng Tư, nhiệm vụ của đơn vị càng trở nên dồn dập. Hàng hóa phải được đưa ra phía trước liên tục để phục vụ các mũi tiến công.
Một đêm, Tâm nhận lệnh chở một chuyến hàng đặc biệt – đạn dược cần gấp cho một đơn vị đang chuẩn bị tấn công.
“Phải đến trước rạng sáng,” chỉ huy dặn.
Tâm gật đầu.
Trời bắt đầu mưa.
Con đường trở nên trơn trượt.
Chiếc xe nặng nề lăn bánh trong đêm tối.
Không đèn.
Không tiếng động lớn.
Chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng động cơ đều đều.
Tâm tập trung cao độ. Mỗi khúc cua, mỗi ổ gà đều có thể khiến xe lật bất cứ lúc nào.
Đột nhiên…
Tiếng máy bay vang lên.
Tâm siết chặt tay lái.
Bom bắt đầu rơi.
Đất rung chuyển.
Ánh sáng lóe lên trong đêm.
Tâm cho xe dừng lại, ẩn dưới tán cây.
Anh nín thở.
Chỉ cần bị phát hiện, chiếc xe chở đầy đạn sẽ trở thành mục tiêu nguy hiểm.
Sau một lúc, tiếng máy bay xa dần.
Tâm khởi động lại xe.
“Phải đi tiếp…” – anh tự nhủ.
Con đường phía trước bị hư hại nặng.
Có đoạn bị sạt lở.
Có đoạn ngập nước.
Nhưng anh không quay đầu.
Cuối cùng, khi trời gần sáng, chiếc xe đến nơi.
Những người lính phía trước chạy ra.
“Hàng đến rồi!”
Tiếng reo vang lên.
Tâm bước xuống xe, mệt lả, nhưng trong lòng nhẹ nhõm.
Anh biết, chuyến hàng này có thể quyết định cả một trận đánh.
Không kịp nghỉ ngơi, anh lại nhận nhiệm vụ mới.
Chuyến này không chở hàng.
Mà chở thương binh.
Những người vừa đi qua trận chiến ác liệt.
Có người còn tỉnh.
Có người mê man.
Tâm lái xe chậm lại.
Tránh những ổ gà.
Tránh những cú xóc mạnh.
Một người lính nằm phía sau khẽ nói:
“Anh ơi… cố về nhanh…”
Tâm gật đầu, dù biết người kia không nhìn thấy.
Anh tăng tốc.
Con đường dài như vô tận.
Nhưng cuối cùng, họ cũng về đến nơi an toàn.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Tin chiến thắng lan đến đơn vị.
Tâm đang ngồi bên chiếc xe.
Anh nghe tin.
Lặng đi.
Rồi bật cười.
Một nụ cười nhẹ, nhưng chứa đựng tất cả.
“Xong rồi…” – anh nói.
Những ngày sau đó, xe của Tâm không còn chở đạn.
Không còn chạy trong đêm tối.
Không còn né bom.
Thay vào đó, anh chở người dân, chở hàng hóa, chở cuộc sống trở lại.
Con đường năm xưa giờ đông vui hơn.
Có tiếng nói cười.
Có trẻ em chạy nhảy.
Không còn tiếng súng.
Nhiều năm sau, Tâm vẫn lái xe.
Nhưng mỗi khi đi qua những con đường cũ, anh lại nhớ về những ngày tháng năm ấy.
Những chuyến xe trong mưa.
Những đêm không ngủ.
Những lần đối mặt với hiểm nguy.
Và cả những con người đã cùng anh đi qua tất cả.
Một buổi chiều, khi mưa lại rơi, Tâm dừng xe bên đường.
Anh nhìn những giọt nước rơi xuống mặt đất.
Bất chợt, anh mỉm cười.
“Ngày xưa, mình cũng đi trong mưa thế này…”
Nhưng giờ đây, cơn mưa không còn mang theo lo âu.
Chỉ còn lại sự bình yên.
Như một ngọn lửa đã đi qua giông bão, vẫn âm thầm cháy mãi trong ký ức.
Ngọn lửa của một thời hoa lửa.
Ngọn lửa của những con người đã không ngừng tiến lên, để giữ cho đất nước này được sáng mãi.



