Cựu Thanh niên xung phong

NGỌN LỬA TRONG MÙA GIÓ LỬA

NGỌN LỬA TRONG MÙA GIÓ LỬA

Lào Cai04/12/2025Trần Thị Thơi (Đoàn xã Gia Hội)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN: NGỌN LỬA TRONG MÙA GIÓ LỬA

(Lê Thị Tuất)

Bà Lê Thị Tuất sinh năm 1951. xã Gia Hội tỉnh Lào Cai.

Những năm tháng chiến tranh khốc liệt, xã Gia Hội còn nghèo lắm: đường đất, nhà tranh vách nứa, đêm xuống chỉ nghe tiếng côn trùng hòa cùng tiếng máy bay gầm rú vọng lại. Nhưng cũng chính nơi ấy, một thế hệ thanh niên đã lớn lên với trái tim đỏ lửa và niềm tin không gì lay chuyển.

Trong số họ có Tuất, cô gái đoàn viên mới hai mươi tuổi. Cùng với Tuất là Thìn – cô gái Đoàn viên xinh xắn, nhanh nhẹn, nổi tiếng với nụ cười tươi như nắng đầu mùa. Cả hai đã hẹn nhau sau mùa gặt năm ấy sẽ tổ chức lễ kết nạp Đoàn thật trang trọng cho các em lớp bổ túc, rồi cùng nhau xây dựng một đội hình thanh niên xung phong của xã.

Nhưng chiến tranh đâu cho họ chờ…

Một buổi chiều tháng Bảy, tin báo đơn vị vận tải phía trước đang cần lực lượng thanh niên mở đường, tải đạn, cứu thương. Ngay trong đêm, Chi đoàn xã họp tại sân kho hợp tác. Tuất đứng lên, giọng run run nhưng ánh mắt cương nghị:

— “Các đồng chí, đất nước đang cần chúng ta. Thanh niên không thể lùi bước.”

Thìn cũng nắm tay Tuất, nói nhỏ mà cứng rắn:

— “Em xin đăng ký đầu tiên. Thời hoa lửa, mình sống phải cho xứng.”

Thế rồi đội thanh niên xung phong xã Gia Hội được thành lập. Những ngày sau đó, họ hành quân qua những cánh rừng khộp cháy vàng vì bom napalm. Có đêm phải đào hầm tránh pháo sáng, có ngày vừa mở đường vừa khiêng thương binh trong làn bom xé gió.

Một buổi trưa, khi cả đội đang san đất làm đường, bất ngờ tiếng gầm của máy bay phản lực rạch ngang bầu trời. Tuất hét lớn:

— “Nằm xuống! Giãn đội hình!”

Tiếng nổ rung chuyển cả khu rừng. Khi đất đá lắng lại, mọi người nghe tiếng gọi yếu ớt của Hòa phía sườn dốc. Cả đội lao đến. Thìn bị thương nặng, bàn tay vẫn ôm chặt cuốn sổ Đoàn bị cháy sém.

Cô mỉm cười, hơi thở đứt quãng:

— “Tuất… trao lại cuốn sổ này cho Chi đoàn… nói với các em… giữ lấy lửa của thanh niên…”

Tuất nghẹn lại, nắm tay Thìn thật chặt. Ngọn lửa trong mắt cô sáng lên lần cuối như một vì sao rơi.

Thìn ra đi khi mới tròn mười chín tuổi.

Nhiều năm sau hòa bình lập lại, trên con đường mới mở – con đường mà đội thanh niên xung phong năm xưa đã đổ máu để giữ – có một tấm bia nhỏ khắc dòng chữ:

“Nơi đây, những người thanh niên Gia Hội đã gửi lại tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.”

Mỗi lần đi ngang, Tuất – nay đã là cán bộ hưu trí – vẫn đặt bàn tay lên tấm bia, thì thầm:

— “Thìn ơi, chúng ta đã sống đúng như lời hẹn của tuổi hai mươi.”

Và thế hệ trẻ hôm nay, khi nghe câu chuyện ấy, càng thêm thấm thía rằng:

Thời hoa lửa đã qua, nhưng ngọn lửa của lý tưởng, của lòng yêu nước và tinh thần cống hiến – vẫn cháy mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn