NGỌN LỬA TRONG NGƯỜI CON GÁI ẤP PHƯỚC NGƯƠN
Mỗi lần nhắc về chiến tranh, cô Nguyễn Thị Hà chỉ cười hiền rồi lặng đi vài giây. Có lẽ ký ức của những năm tháng ấy chưa bao giờ phai nhạt trong tâm trí người nữ chiến sĩ từng đi qua bom đạn và nhà tù Côn Đảo. Cô Hà, hay còn được đồng đội gọi bằng bí danh Thu Hà, sinh năm 1951 tại ấp Phước Ngươn B, xã Long Phước, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long. Tuổi thơ của cô không có nhiều niềm vui như bao đứa trẻ khác. Những ngày lớn lên cũng là lúc chiến tranh ngày càng ác liệt.
Cô kể, ngày ấy quê hương lúc nào cũng thấp thỏm bởi tiếng máy bay và những trận càn quét của địch. Có những đêm cả xóm phải tắt đèn, ôm nhau chạy trú ẩn. Có người sáng còn gặp, chiều đã nghe tin hy sinh.
Chính những mất mát ấy khiến cô gái nhỏ sớm hiểu rằng quê hương muốn bình yên thì phải có người đứng lên bảo vệ.
Năm mười lăm tuổi, cô xin tham gia cách mạng. Ngày biết chuyện, gia đình ai cũng lo vì cô còn quá nhỏ. Nhưng cô chỉ nói:
“Con không muốn đứng nhìn quê hương mình mãi chìm trong chiến tranh.”
Từ đó, cô gái nhỏ của vùng quê Long Hồ bắt đầu cuộc đời của một nữ thanh niên xung phong.
Trong những năm tháng kháng chiến, cô giữ vai trò Phó Đội Thanh niên xung phong và Thủ quỹ kháng chiến. Công việc của cô không chỉ là ghi chép, quản lý mà còn trực tiếp tham gia vận chuyển lương thực, thuốc men và vũ khí cho lực lượng cách mạng.
Những chuyến đi thường diễn ra lúc trời tối. Có hôm phải lội sông giữa đêm, có hôm băng rừng nhiều giờ liền để tránh sự truy lùng của địch.
Cô nhớ nhất là những lần bom nổ rất gần. Đất đá văng khắp nơi, ai cũng sợ, nhưng không ai dám dừng lại vì phía trước còn đồng đội đang chờ tiếp tế.
“Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản là mình phải hoàn thành nhiệm vụ”, cô kể.
Năm 1970, trong một lần hoạt động, cô bị địch bắt khi mới mười chín tuổi.
Sau nhiều ngày thẩm vấn, cô bị đưa ra giam tại Côn Đảo — nơi mà những người tù cách mạng gọi là “địa ngục trần gian”.
Ở đó, cô phải chịu những trận tra tấn dã man nhằm ép khai báo thông tin về tổ chức cách mạng. Có những ngày bị đánh đến kiệt sức, thân thể đầy thương tích.
Nhưng điều khiến cô đau lòng nhất không phải là những đòn roi, mà là khi nhìn thấy đồng đội bị hành hạ ngay trước mắt mình.
Dẫu vậy, cô và nhiều nữ tù khác vẫn âm thầm động viên nhau sống tiếp.
Cô kể:
“Có lúc tưởng không chịu nổi nữa, nhưng nghĩ tới quê hương và những người đã hy sinh thì mình lại cố gắng vượt qua.”
Ý chí ấy đã giúp cô đứng vững suốt những năm tháng bị giam cầm.
Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, cô Nguyễn Thị Hà trở về quê hương trong niềm vui vỡ òa của gia đình và đồng đội.
Chiến tranh kết thúc nhưng cô vẫn tiếp tục cống hiến. Cô tham gia công tác Đoàn, phong trào thanh niên và từng giữ chức vụ Ủy viên Tỉnh Đoàn, Phó Bí thư Tỉnh Đoàn Vĩnh Long.
Đối với cô, giáo dục thế hệ trẻ về lòng yêu nước và trách nhiệm với quê hương cũng là một “mặt trận” quan trọng.
Nhiều lần trò chuyện với thanh niên, cô thường nhắc:
“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng rất nhiều máu và nước mắt. Vì vậy các con phải biết trân trọng.”
Ngồi giữa căn nhà nhỏ ở quê hương Long Hồ, người nữ chiến sĩ năm xưa giờ đã mang mái tóc bạc của thời gian. Nhưng trong ánh mắt ấy vẫn còn nguyên sự kiên cường của cô gái tuổi mười lăm từng dấn thân vì đất nước.
Câu chuyện của cô Nguyễn Thị Hà không chỉ là ký ức về một thời chiến tranh gian khổ, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần sống cống hiến cho thế hệ hôm nay.



