NGỌN LỬA TRONG NHẬT KÝ
NGỌN LỬA TRONG NHẬT KÝ
Chiến tranh không chỉ có tiếng bom rơi đạn lạc, mà còn có những khoảng lặng đầy chất thơ và lòng quả cảm. Giữa vùng đất lửa Quảng Ngãi những năm 1970, có một người con gái Hà Nội nhỏ nhắn nhưng mang trong mình một ý chí sắt đá. Đó chính là nữ bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm.
Tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, gác lại cuộc sống yên bình ở thủ đô, chị xung phong vào tuyến đầu gian khổ nhất. Với chiếc túi y tế trên vai, chị đi xuyên qua những cánh rừng, sống trong những lán trại tạm bợ để cứu chữa cho thương bệnh binh. Công việc của chị không chỉ là cầm dao mổ hay kê đơn thuốc, mà còn là người chị, người bạn tinh thần cổ vũ các chiến sĩ vượt qua nỗi đau thể xác.
Trong những trang nhật ký để lại, chị viết: "Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố." Câu nói ấy chính là kim chỉ nam cho cuộc đời chị. Có những đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét, chị vừa nghe tiếng pháo địch cầm canh, vừa tỉ mẩn ghi lại những dòng cảm xúc về gia đình, về tình yêu và cả niềm tin mãnh liệt vào ngày giải phóng. Chị nhớ mẹ, nhớ Hà Nội da diết, nhưng chưa bao giờ chị hối hận vì con đường mình đã chọn.
Mùa hè năm 1970, trong một chuyến đi công tác, chị đã anh dũng hy sinh khi mới 28 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người. Chị ngã xuống khi tay vẫn còn cầm súng để bảo vệ bệnh nhân và đồng đội của mình. Cuốn nhật ký của chị sau đó được một lính Mỹ giữ lại vì "trong đó có lửa". Ngọn lửa ấy không phải là lửa hận thù, mà là ngọn lửa của lý tưởng sống cao đẹp.
Ngày nay, khi đọc lại những dòng chữ của chị, thế hệ trẻ chúng ta không khỏi xúc động. Chị Đặng Thùy Trâm không chỉ là một bác sĩ giỏi, mà còn là minh chứng cho việc: Dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, con người vẫn có thể sống một cuộc đời rực rỡ và đầy tình thương. Câu chuyện của chị nhắc nhở mỗi học sinh rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của cha anh, vì vậy chúng ta cần phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng ấy.
Tác giả : Phạm Thị Huế
Lớp : 10A2
Trường :THPT Trực Ninh B



