NGỌN LỬA TRONG RỪNG CAO SU TẠI BẾN CỦI
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, vùng đất Lộc Ninh – Bến Củi không chỉ là căn cứ địa cách mạng mà còn là nơi hun đúc nên ý chí kiên cường, bất khuất của bao thế hệ con người.
Giữa bạt ngàn rừng cao su, nơi tưởng chừng chỉ có mùi nhựa cây nồng nàn và tiếng gió rì rào qua tán lá, lại âm thầm cháy lên một ngọn lửa – ngọn lửa của lòng yêu nước, của khát vọng tự do.
Ông Ba Tòng – một công nhân cao su bình thường ở làng 3 Bến Củi – ngày ngày vẫn cặm cụi cạo mủ như bao người khác. Nhưng ít ai biết rằng, ngay dưới những gốc cao su thân thuộc ấy, ông cùng đồng đội đã bí mật chôn giấu vũ khí, nuôi giấu cán bộ và truyền tin cho lực lượng cách mạng.
Ban ngày, ông là người công nhân hiền lành, lặng lẽ.
Ban đêm, ông trở thành một chiến sĩ thầm lặng.
Có những đêm mưa rừng xối xả, đường trơn trượt, ông cùng anh em lặng lẽ dẫn đường cho bộ đội băng qua suối, luồn rừng, tránh những cuộc càn quét gắt gao của địch. Có lần bị nghi ngờ, ông bị bắt, bị tra hỏi, bị đánh đập dã man, nhưng vẫn một mực không khai.
Ông chỉ nói một câu giản dị mà kiên định:
“Tui chỉ biết làm công nhân, không biết gì hết…”
Chính con người “không biết gì” ấy lại là một mắt xích quan trọng trong mạng lưới cách mạng tại Bến Củi.
Ngày 01/5/1957, khi lực lượng ta bất ngờ tập kích sân bay Bến Củi, ông Ba Tòng cùng nhiều công nhân khác đã nhanh chóng tham gia tiếp ứng, mở kho lương thực, vận chuyển vũ khí. Trận đánh diễn ra chớp nhoáng trong vòng 40 phút nhưng đã gây chấn động toàn khu vực.
Tiếng súng hôm ấy không chỉ tiêu diệt sinh lực địch mà còn thắp lên niềm tin mãnh liệt trong lòng công nhân và quần chúng nhân dân.
Từ đó, phong trào đấu tranh lan rộng khắp các đồn điền cao su. Người công nhân không còn cam chịu cúi đầu làm thuê, mà đã đứng lên, trở thành lực lượng nòng cốt của cách mạng.
Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, rừng cao su vẫn xanh như ngày nào. Nhưng những con người năm ấy giờ đã bạc tóc.
Ngồi dưới tán cây quen thuộc, ông Ba Tòng kể lại chuyện xưa cho con cháu, giọng chậm rãi, trầm lắng:
“Ngày đó cực lắm… nhưng ai cũng tin… đất nước mình rồi sẽ được giải phóng…”
Ánh mắt ông xa xăm, nhưng vẫn ánh lên niềm tự hào không gì phai nhạt.
Câu chuyện của ông Ba Tòng không chỉ là câu chuyện của một con người, mà còn là hình ảnh tiêu biểu của hàng trăm, hàng ngàn công nhân cao su Lộc Ninh – những con người đã biến rừng cao su thành pháo đài cách mạng, góp phần bảo vệ căn cứ Dương Minh Châu – An toàn khu của miền Đông Nam Bộ.
Ngọn lửa năm xưa có thể đã lùi vào quá khứ, nhưng tinh thần ấy vẫn đang âm thầm cháy trong lòng thế hệ hôm nay – tiếp nối, gìn giữ và phát huy.


