Người có công giúp đỡ cách mạng

NGỌN LỬA TRONG RỪNG TRƯỜNG SƠN

câu chuyện kể về rừng trường sơn

Đắk Lắk04/02/2026Trịnh Dương Nam (Xã Ea Ktur)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm Trường Sơn tĩnh lặng đến lạ thường. Cả cánh rừng chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió thổi qua tán cây già. Trong một căn hầm chữ A được đào vội dưới sườn đồi, tiểu đội của anh Ba đang nghỉ tạm sau nhiều ngày hành quân liên tục. Ai cũng mệt rã rời, áo quần sờn rách, chân tay lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt vẫn sáng lên niềm tin khó tả. Anh Ba nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày rời quê, mẹ anh tiễn con ra đầu làng, không khóc, chỉ dặn một câu ngắn gọn: “Đi đi con, đất nước cần.” Câu nói ấy theo anh suốt chặng đường dài từ đồng bằng lên rừng núi, từ những ngày huấn luyện gian khổ đến lúc trực tiếp đối mặt với bom đạn chiến tranh. Cuộc sống nơi chiến trường thiếu thốn đủ bề. Bữa ăn thường chỉ có bo bo, khoai khô và ít muối vừng. Nước uống phải chia nhau từng ngụm nhỏ. Có những ngày hành quân liên tục dưới nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, đôi dép cao su mòn gót nhưng không ai kêu ca. Bởi hơn ai hết, họ hiểu rằng mỗi bước chân mình đi là đang rút ngắn con đường đến ngày đất nước độc lập. Đêm ấy, khi cả tiểu đội đang chợp mắt, tiếng máy bay địch bất ngờ gầm rú trên đầu. Bom nổ liên hồi, mặt đất rung chuyển dữ dội. Không kịp suy nghĩ, anh Ba lao ra ngoài, cùng đồng đội nhanh chóng củng cố hầm trú ẩn và kiểm tra quân số. Giữa khói lửa mịt mù, anh nghe rõ tiếng tim mình đập mạnh, nhưng nỗi sợ nhanh chóng nhường chỗ cho sự bình tĩnh đến lạ thường. Sau đợt bom, rừng Trường Sơn lại chìm vào im lặng. Một vài chiến sĩ bị thương nhẹ, anh Ba cùng đồng đội băng bó tạm thời rồi tiếp tục nhiệm vụ. Trong ánh lửa leo lét của bếp Hoàng Cầm, mọi người quây quần bên nhau. Có người lấy trong ba lô ra lá thư nhà đã nhàu nát vì đọc quá nhiều lần, có người lặng lẽ nhìn vào bóng tối, nghĩ về quê hương xa xôi. Anh Ba rút trong ba lô ra một vật được bọc cẩn thận bằng vải dầu – đó là lá cờ Tổ quốc. Anh trải nhẹ lá cờ ra trước mặt mọi người. Dưới ánh lửa, màu đỏ sao vàng như bừng sáng. Không ai nói gì, nhưng tất cả đều hiểu: chính lá cờ ấy là lý do để họ có mặt ở đây, chịu đựng gian khổ, sẵn sàng hy sinh.Sáng hôm sau, tiểu đội tiếp tục lên đường. Con đường phía trước còn dài, bom đạn vẫn rình rập, nhưng trong lòng mỗi người đã có một ngọn lửa âm ỉ cháy. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của niềm tin vào ngày mai hòa bình, ngày mà họ có thể trở về quê hương trong tiếng cười và niềm tự hào. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, những người còn sống trở về kể lại câu chuyện ấy cho thế hệ trẻ. Rừng Trường Sơn giờ xanh hơn, yên bình hơn, nhưng ngọn lửa thời hoa lửa thì vẫn còn cháy mãi trong ký ức và trong tim những người Việt Nam yêu nước./-strong/-heart:>:o:-


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn