Ngọn lửa trong tim người lính già
Những ngày tháng Hai, khi đứng trước tượng đài liệt sĩ của quê hương, tôi có dịp gặp và trò chuyện với Phùng Quang Thanh – một người lính từng đi qua những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù thời gian đã phủ bạc mái tóc và in hằn dấu vết tuổi tác trên gương mặt, nhưng trong ánh mắt của ông, tôi vẫn nhìn thấy ngọn lửa của một thời tuổi trẻ sống hết mình vì Tổ quốc.
Ông kể rằng mình nhập ngũ khi còn rất trẻ. Đó là những năm đất nước chìm trong bom đạn, khi hàng triệu thanh niên Việt Nam gác lại ước mơ riêng để lên đường bảo vệ quê hương. Ông cùng đồng đội hành quân qua những cánh rừng Trường Sơn, đối mặt với mưa bom, thiếu lương thực và cả những cơn sốt rét rừng dai dẳng. Có lần, đơn vị của ông phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Bom đạn dội xuống liên tục, nhiều đồng đội đã ngã xuống ngay bên cạnh. Ông kể bằng giọng trầm lắng: “Lúc ấy sợ chứ. Nhưng nếu mình lùi bước thì đất nước sẽ ra sao?” Câu nói giản dị ấy khiến tôi hiểu rằng những người anh hùng không phải là những con người không biết sợ hãi. Họ cũng đau đớn, cũng lo lắng như bao người bình thường khác. Nhưng điều làm nên sự phi thường của họ chính là lòng yêu nước lớn hơn nỗi sợ bản thân. Trong câu chuyện của ông, tôi cảm nhận rõ tinh thần của cả một thế hệ “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Họ sống trong gian khổ nhưng luôn mang trong tim niềm tin mãnh liệt rằng đất nước nhất định sẽ hòa bình. Ông kể rằng ngày nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng năm 1975, cả đơn vị đã ôm nhau khóc giữa chiến trường. Đó là những giọt nước mắt của niềm vui chiến thắng, nhưng cũng là nước mắt dành cho những người đồng đội mãi mãi không trở về. Ngồi nghe ông kể chuyện, tôi nhận ra rằng cuộc sống bình yên hôm nay không tự nhiên mà có. Mỗi con đường, mỗi ngôi trường, mỗi giấc mơ của thế hệ trẻ hôm nay đều được đánh đổi bằng máu và tuổi xuân của biết bao người lính năm xưa. Nếu “thời hoa lửa” của thế hệ cha anh là tiếng súng, là khói bom và những cuộc hành quân không nghỉ, thì “thời hoa lửa” của người trẻ hôm nay là học tập, sáng tạo và cống hiến cho đất nước bằng tri thức và trách nhiệm. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn lửa yêu nước trong tim những người lính như ông vẫn còn cháy mãi. Và chính ngọn lửa ấy sẽ tiếp tục được truyền cho thế hệ trẻ hôm nay – để chúng tôi biết sống tốt hơn, có trách nhiệm hơn và không bao giờ quên những hy sinh của cha anh đi trước.


