Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGỌN LỬA TRONG TIM NGƯỜI LÍNH GIÀ – HV

NGỌN LỬA TRONG TIM NGƯỜI LÍNH GIÀ – CÂU CHUYỆN VỀ ÔNG NGUYỄN VĂN THANH

Tây Ninh28/04/2026Trần Tuấn Anh (THPT Hùng Vương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cuộc đời không cần đến những lời hoa mỹ vẫn đủ khiến người khác lặng đi trong xúc động. Cuộc đời của ông Nguyễn Văn Thanh – người lính năm xưa – chính là một câu chuyện như thế. Đó không chỉ là hành trình của một con người, mà còn là hình ảnh thu nhỏ của cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập của Tổ quốc.

Ông Nguyễn Văn Thanh, tên thật là Nguyễn Văn Loan, sinh ngày 15 tháng 2 năm 1932 tại xã Bình Trinh Đông, huyện Tân Trụ, tỉnh Long An (cũ), nay thuộc tỉnh Tây Ninh. Vùng quê ấy đã nuôi dưỡng một cậu bé nghèo khó nhưng giàu nghị lực. Tuổi thơ của ông không có nhiều ký ức êm đềm. Mất mẹ từ sớm, ông lớn lên trong sự thiếu thốn tình thương, phải sớm cùng cha và em trai gánh vác cuộc sống.

Những buổi sáng tinh mơ, khi sương còn đọng trên lá, cậu bé Thanh đã lùa đàn vịt ra đồng. Đôi chân trần lội qua bùn đất, đôi vai nhỏ gánh trên mình nỗi lo cơm áo. Trong khi bạn bè cùng trang lứa được cắp sách đến trường, ông chỉ có thể học trong những khoảng thời gian ít ỏi, rồi lại vội vã quay về với công việc mưu sinh. Cuộc sống nghèo khó đã khiến ông phải nghỉ học từ năm 12 tuổi – một quyết định không mong muốn nhưng không thể tránh khỏi.

Từ đó, ông bắt đầu cuộc đời làm thuê, làm mướn. Công việc nào ông cũng nhận, miễn sao có thể giúp gia đình vượt qua khó khăn. Chính những tháng ngày ấy đã rèn luyện cho ông sự bền bỉ, chịu đựng và ý chí vượt lên hoàn cảnh.

Một ngày nọ, khi đang chăn trâu bên bờ sông, cậu bé Thanh chứng kiến một cảnh tượng khiến cuộc đời ông rẽ sang một hướng khác. Quân địch dùng xuồng truy lùng lực lượng cách mạng. Không chút do dự, ông đã nhanh trí tìm cách làm chìm chiếc ghe của du kích, giấu đạn và giúp bộ đội thoát khỏi sự truy bắt. Hành động ấy không chỉ là sự gan dạ, mà còn là biểu hiện của một trái tim yêu nước đã sớm được hun đúc.

Khi bị giặc bắt, đối diện với những câu hỏi dồn dập, ông vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. “Tôi không biết gì cả” – câu trả lời giản dị nhưng đầy bản lĩnh ấy đã giúp ông thoát khỏi sự tra khảo. Không tìm được bằng chứng, chúng buộc phải thả ông. Nhưng từ khoảnh khắc ấy, trong ông đã bùng lên một ngọn lửa – ngọn lửa của lòng yêu nước và khát vọng tự do.

Trong gia đình, cha ông là người luôn đau đáu trước cảnh nghèo đói và sự áp bức của xã hội cũ. Ông không muốn các con mình tiếp tục sống trong cảnh lam lũ, nên đã động viên hai anh em tham gia cách mạng. Lời dạy của người cha không chỉ là lời khuyên, mà là một định hướng cho cả cuộc đời. Nó trở thành động lực thôi thúc ông Thanh bước vào con đường cách mạng.

Năm 1949, ông chính thức tham gia cách mạng. Ban đầu là những công việc bí mật, âm thầm nhưng đầy ý nghĩa. Trong một lần tìm đến trạm Bình Đức, ông bất ngờ gặp lại người em trai – cũng đang hoạt động trong lực lượng cách mạng. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy như tiếp thêm sức mạnh cho ông. Ngay tại đó, ông quyết định viết đơn xin nhập ngũ.

Sau khi được xem xét tại Huyện đội Thủ Thừa, ông được nhận làm chiến sĩ liên lạc. Công việc này đòi hỏi sự nhanh nhẹn, kín đáo và lòng dũng cảm. Ông phải mang theo những bức thư, những thông tin quan trọng vượt qua những vùng nguy hiểm để đến với các đơn vị chiến đấu.

Năm 1951, ông được giao nhiệm vụ dẫn đường qua tuyến lộ Đông Dương – một nhiệm vụ đầy hiểm nguy. Những bước chân của ông không chỉ là bước đi trên đất, mà còn là bước đi giữa ranh giới sống và chết.

Đến năm 1952, trong khi làm nhiệm vụ tại huyện Thủ Thừa, ông bị địch bắt. Suốt 15 ngày bị tra tấn, ông vẫn không hé lộ bất cứ thông tin nào. Cuối cùng, nhờ mối quan hệ họ hàng, ông được thả ra với điều kiện không tiếp tục hoạt động cách mạng. Nhưng với ông, con đường đã chọn không thể quay đầu. Ngay sau khi được tự do, ông tiếp tục tham gia kháng chiến.

Năm 1956, ông tham gia trận đánh tại Giồng Ông Bạn – một trận chiến ghi dấu bước trưởng thành của ông trong quân ngũ.

Năm 1964, trong một lần thử vũ khí, một mảnh đạn đã ghim vào mắt ông, gây tổn thương nghiêm trọng. Nhưng đau đớn thể xác không thể làm lung lay ý chí của người lính. Ông vẫn tiếp tục chiến đấu, vẫn giữ trọn lời thề với Tổ quốc.

Đỉnh cao của sự nghiệp quân ngũ của ông là vào năm 1970, khi ông được giao nhiệm vụ chỉ huy một trận đánh lớn nhằm vào một tiểu đoàn biệt kích của địch. Đây là lực lượng mạnh, tinh nhuệ, gây nhiều khó khăn cho ta. Trước tình hình đó, ông đã tổ chức trinh sát, bố trí lực lượng và xây dựng phương án chiến đấu hợp lý. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt, nhưng nhờ sự chỉ huy mưu trí và tinh thần chiến đấu kiên cường của ông cùng đồng đội, đơn vị ta đã giành chiến thắng.

Từ một chiến sĩ liên lạc, ông dần trưởng thành, đảm nhận nhiều vị trí và nhiệm vụ quan trọng. Mỗi nơi ông đi qua đều ghi dấu sự tận tụy và trách nhiệm.

Những đóng góp của ông đã được ghi nhận bằng các phần thưởng cao quý: Huân chương Kháng chiến hạng Nhì, Huân chương Kháng chiến hạng Ba và Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhất. Nhưng đối với ông, những tấm huân chương ấy không chỉ là vinh dự, mà còn là ký ức của một thời máu lửa.

Ngày hôm nay, ở tuổi 94, ông vẫn minh mẫn, sống tại phường Long An, tỉnh Tây Ninh. Ông tham gia sinh hoạt tại câu lạc bộ hưu trí và chi bộ khu phố 8. Năm 2023, ông vinh dự nhận Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng – một dấu mốc thể hiện sự cống hiến bền bỉ suốt đời.

Cuộc sống hiện tại của ông không còn tiếng súng, nhưng vẫn đầy ý nghĩa. Ông trở thành điểm tựa tinh thần cho con cháu. Người cháu ngoại của ông đã tiếp bước con đường của ông, tình nguyện phục vụ lâu dài trong quân đội. Nhìn cháu khoác lên mình màu áo lính, ông như thấy lại tuổi trẻ của chính mình – đầy nhiệt huyết và lý tưởng.

Cuộc đời ông Nguyễn Văn Thanh không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà là biểu tượng của một thế hệ. Một thế hệ đã sống vì Tổ quốc, chiến đấu vì độc lập và để lại những giá trị bền vững cho mai sau.

Câu chuyện về ông Nguyễn Văn Thanh khiến tôi thật sự xúc động, bởi đó là hình ảnh của một cuộc đời tuy trải qua nhiều gian khổ nhưng lại vô cùng cao đẹp và đáng trân trọng. Tuổi thơ thiếu thốn của ông giúp tôi hiểu sâu sắc hơn về giá trị của cuộc sống yên bình hôm nay. Tôi đặc biệt khâm phục ý chí vượt khó và tinh thần tự lập của ông ngay từ khi còn nhỏ, nhất là hành động dũng cảm khi còn là một cậu bé đã để lại trong tôi ấn tượng sâu đậm. Tinh thần kiên trung khi bị tra tấn mà không khai báo là biểu hiện rõ nét của lòng trung thành và bản lĩnh của người chiến sĩ cách mạng. Hình ảnh ông vẫn tiếp tục chiến đấu dù mang thương tích càng khiến tôi thêm xúc động và khâm phục.

Qua câu chuyện này, tôi nhận ra rằng lòng yêu nước không phải là điều gì xa vời, mà được thể hiện bằng những hành động cụ thể, giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Đồng thời, câu chuyện cũng giúp tôi hiểu rõ hơn về những hy sinh to lớn của thế hệ cha anh trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Từ đó, tôi thấy bản thân cần phải sống có trách nhiệm hơn với chính mình, với gia đình và xã hội. Ông Nguyễn Văn Thanh thực sự là một tấm gương sáng để thế hệ trẻ noi theo, và những giá trị mà ông để lại sẽ còn sống mãi theo thời gian. Đây không chỉ là một câu chuyện giàu ý nghĩa lịch sử mà còn mang tính giáo dục sâu sắc đối với mỗi chúng ta hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn