NGỌN LỬA TRONG TIM VÀ NHỮNG TRANG NHẬT KÝ ĐỂ LẠI
Đặng Thùy Trâm (26 tháng 11 năm 1942 – 22 tháng 6 năm 1970) là một bác sĩ, liệt sĩ cho Việt Minh trong Chiến tranh Việt Nam. Nhật ký thời chiến của bà, kể lại hai năm cuối đời, đã thu hút sự chú ý của quốc tế sau khi được xuất bản vào năm 2005.
Đặng Thùy Trâm (26 tháng 11 năm 1942 – 22 tháng 6 năm 1970) là một bác sĩ, liệt sĩ cho Việt Minh trong Chiến tranh Việt Nam. Nhật ký thời chiến của bà, kể lại hai năm cuối đời, đã thu hút sự chú ý của quốc tế sau khi được xuất bản vào năm 2005.
Giữa những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc chiến tranh chống Mỹ, có một người con gái Hà Nội đã gác lại cuộc sống yên bình ở thủ đô để dấn thân vào dải đất miền Trung nắng cháy, mang theo mình hành trang là kiến thức y khoa và một trái tim đầy ắp tình yêu thương. Đó là Bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Khi đọc những dòng nhật ký rực cháy lửa tin yêu của chị, tôi không khỏi xúc động trước một tâm hồn nghệ sĩ ẩn sau chiếc áo trắng blouse. Trong hoàn cảnh thiếu thốn thuốc men, giữa tiếng bom gào rú và những cơn mưa rừng dồn dập, chị đã sống và làm việc với một nghị lực phi thường. Chị không chỉ là một người bác sĩ cứu chữa vết thương trên da thịt cho thương bệnh binh, mà còn là một người chị, người đồng đội tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho những người lính giữa lằn ranh sinh tử.
Hình ảnh chị ngã xuống khi tay vẫn còn cầm súng để bảo vệ bệnh viện và những bệnh nhân của mình đã trở thành một biểu tượng bất khuất về lòng tận tụy. Chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại tập nhật ký mà sau này đã làm chấn động cả thế giới bởi lý tưởng sống cao đẹp: “Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố”. Với tôi, chị không chỉ là một liệt sĩ, mà là một người bạn lớn, một người tiền bối đã dạy cho thế hệ trẻ chúng ta bài học về sự dấn thân. Chị cho tôi hiểu rằng, trí tuệ và chuyên môn chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó được đặt lên bàn cân của sự phục vụ nhân dân và Tổ quốc. Giữa thời bình, mỗi khi đối mặt với những khó khăn trong học tập hay cuộc sống, tôi lại lật mở những trang đời của chị để tìm thấy sự an ủi và động lực, nguyện hứa với lòng mình sẽ sống một thanh xuân rực rỡ và có ích, để ngọn lửa mà chị đã thắp lên không bao giờ tắt lịm.



