Bài viết

Ngọn lửa trong trái tim bác sĩ trẻ Đặng Thuỳ Trâm

Quảng Ngãi29/12/2025Lê Văn Tiến (Trường THPT Sơn Hà, xã Sơn Hà, tỉnh Quảng Ngãi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề bài viết: Ngọn lửa trong trái tim bác sĩ trẻ Đặng Thuỳ Trâm

Có những con người không cầm súng ra trận, nhưng lại trở thành biểu tượng của cả một thời hoa lửa bằng chính trái tim nhân hậu và lý tưởng cháy bỏng của mình. Khi đọc và nghe thầy giáo kể về bác sĩ – liệt sĩ Đặng Thùy Trâm, em cảm thấy trái tim mình bị lay động mạnh mẽ. Trong cuộc chiến tranh khốc liệt ấy, giữa bom đạn, bệnh tật, máu và nước mắt, có một người con gái Hà Nội chỉ mới hai mươi mấy tuổi, nhưng đã sống một cuộc đời đẹp hơn nhiều đời người khác. Và hôm nay, em viết bài dự thi này để bày tỏ lòng biết ơn và sự ngưỡng mộ của một học sinh lớp 11 đối với “ngọn lửa không bao giờ tắt” ấy.

Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26/11/1942, trong một gia đình trí thức ở Hà Nội. Bố là bác sĩ, mẹ là dược sĩ – một gia đình đủ đầy, ấm áp và có thể cho chị một tương lai êm đềm. Nhưng khi tiếng súng chiến tranh vang lên, chị đã từ bỏ cuộc sống thành phố, từ bỏ những cơ hội nghề nghiệp rộng mở, để tình nguyện vào chiến trường miền Nam. Năm 1966, chị rời Hà Nội, mang theo chiếc ống nghe, vài cuốn sổ nhỏ và trái tim cháy bỏng lý tưởng tuổi trẻ.

bệnh xá Đức Phổ – Quảng Ngãi, nơi chị công tác, điều kiện nghèo nàn đến mức tưởng như không thể gọi là bệnh viện. Bên trong những căn hầm tối ẩm ướt, chị đã chữa trị cho hàng trăm thương binh, nhiều người chỉ còn nửa sự sống. Thuốc men thiếu, dụng cụ thiếu, nến cũng thiếu. Vậy mà trong trang nhật ký, chị vẫn viết bằng giọng điệu dịu dàng: “Hôm nay cứu sống được một thương binh. Niềm vui ấy xua tan hết mệt nhọc.” Trong từng dòng chữ của chị – dù mệt mỏi, đói khát, căng thẳng – vẫn ánh lên tình thương vô bờ bến dành cho người lính, dành cho đồng bào miền Nam và cho cả quê hương yêu dấu.

Có hôm, chị mổ liên tục suốt mười mấy giờ. Có đêm, chị phải băng rừng chuyển thương binh đi nơi khác vì địch càn quét. Và cũng có những đêm, chị ngồi một mình viết nhật ký, tâm sự về nỗi nhớ nhà, nhớ Hà Nội, nhớ tiếng gió ở Hồ Tây… để rồi lại lau nước mắt, đứng dậy, khoác áo blouse trắng và tiếp tục làm nhiệm vụ. Ẩn trong tâm hồn người con gái trẻ ấy là một tinh thần thép, nhưng cũng là trái tim mềm mại của một người phụ nữ yêu đời, yêu người, yêu Tổ quốc.

Ngày 22/6/1970, trên đường đi giữa các cơ sở điều trị, chị đã hy sinh ở tuổi 27 – độ tuổi đẹp nhất của một đời người. Nhưng cái chết không làm ánh sáng của chị tắt đi. Bởi điều kỳ diệu đã xảy ra: cuốn nhật ký của chị – tưởng sẽ bị đốt – đã được một lính Mỹ giữ lại suốt 35 năm. Bởi anh hiểu rằng trong đó “đã có lửa” – ngọn lửa của lòng nhân ái, của sự chân thật, của một tâm hồn Việt Nam đẹp đẽ giữa chiến tranh. Nhờ vậy mà thế hệ hôm nay có thể đọc được từng dòng chữ chị viết, như nghe được chính tiếng nói của chị vọng về từ quá khứ.

Đối với em, Đặng Thùy Trâm không chỉ là một nhân vật lịch sử. Chị là bài học sống về lòng dũng cảm, lòng trắc ẩn, sự tận tụy và lý tưởng sống cao đẹp. Chị chứng minh rằng sức mạnh của dân tộc ta không chỉ đến từ những người lính cầm súng ngoài chiến tuyến, mà còn từ những người âm thầm chiến đấu trong bóng tối, trong những căn hầm bệnh xá, với đôi tay của người thầy thuốc và trái tim của người chiến sĩ.

Em sinh ra trong hòa bình. Em lớn lên trong những lớp học yên bình, sáng đèn, không biết đến tiếng bom, tiếng máy bay rít qua đầu như thế hệ chị. Nhưng chính vì không trải qua chiến tranh, em càng phải biết ơn những người như Đặng Thùy Trâm – người đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ, như một ngọn nến tỏa sáng giữa đêm đen. Nhật ký của chị kết thúc khi chị 27 tuổi, nhưng ánh sáng mà chị để lại sẽ còn dài hơn cả một đời người.

Viết bài này, em muốn gửi lời tri ân đến chị – bác sĩ Đặng Thùy Trâm – người đã dạy em rằng:“Không cần sống thật lâu, chỉ cần sống thật đẹp.” Và em tin rằng thế hệ trẻ hôm nay, trong đó có em, sẽ cố gắng sống có trách nhiệm hơn, tử tế hơn, cố gắng hơn mỗi ngày, để không phụ ngọn lửa mà chị và biết bao người đi trước đã thắp lên cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn