Bài viết

NGỌN LỬA TRONG TRÁI TIM NGƯỜI KỸ SƯ VIỆT NAM

Trần Đại Nghĩa (13 tháng 9 năm 1913 – 9 tháng 8 năm 1997) là một Giáo sư, Viện sĩ, kỹ sư quân sự, nhà bác học, Tướng lĩnh Quân đội nhân dân Việt Nam, Anh hùng Lao động, Viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học Liên Xô, người đã đặt nền móng xây dựng ngành khoa học kỹ thuật quân sự và công nghiệp quốc phòng Việt Nam. Nguyên Cục trưởng Cục Quân giới - Bộ Quốc phòng (nay là Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng) kiêm Giám đốc Nha nghiên cứu Quân giới - Bộ Tổng Tư lệnh Quân đội (nay là Viện Khoa học và Công nghệ Quân sự), hiệu trưởng đầu tiên của trường Đại học Bách khoa Hà Nội (nay là Đại học Bách khoa Hà Nội).

Vĩnh Long14/08/2026Đoàn xã Đinh Trang Thượng (Đinh Trang Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGỌN LỬA TRONG TRÁI TIM NGƯỜI KỸ SƯ VIỆT NAM

NGỌN LỬA TRONG TRÁI TIM NGƯỜI KỸ SƯ VIỆT NAM

Ngày xưa, tại một vùng quê của tỉnh Vĩnh Long, có một cậu bé tên là Phạm Quang Lễ. Cậu bé ấy lớn lên trong một gia đình không giàu có, nhưng trong lòng luôn cháy bỏng một điều: được học tập và được làm điều gì đó có ích cho quê hương. Từ nhỏ, Phạm Quang Lễ đã rất ham học. Cậu say mê những trang sách, thích tìm hiểu cách mọi vật hoạt động và luôn đặt ra những câu hỏi mà người lớn đôi khi cũng khó trả lời.
Có lần, nhìn một chiếc máy, cậu bé tự hỏi:
— Tại sao máy móc có thể chuyển động? Nếu mình hiểu được nguyên lý của nó, liệu mình có thể tự chế tạo một chiếc máy hay không?
Những câu hỏi như thế cứ lớn dần theo năm tháng.
Nhờ sự thông minh và nghị lực, Phạm Quang Lễ có cơ hội sang Pháp học tập. Ở nơi đất khách quê người, chàng trai Việt Nam phải đối mặt với rất nhiều khó khăn. Nhưng càng khó khăn, anh càng quyết tâm học.
Anh học toán, vật lý, kỹ thuật và nghiên cứu về vũ khí. Những kiến thức ấy sau này trở thành hành trang vô cùng quý giá.Nhưng điều đặc biệt nhất là dù sống xa quê hương, trong trái tim anh lúc nào cũng có hình bóng Việt Nam.
Anh luôn tự nhủ:
— Học không phải chỉ để biết. Học còn để trở về và làm điều có ích cho đất nước.
Năm 1946, Phạm Quang Lễ trở về Việt Nam theo lời kêu gọi của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Khi gặp ông, Bác Hồ hỏi:
— Chú có muốn về nước không?
Phạm Quang Lễ không ngần ngại trả lời:
— Thưa Bác, tôi muốn về để góp sức xây dựng đất nước.
Bác Hồ rất vui và đặt cho ông một cái tên mới: Trần Đại Nghĩa.
Từ đó, cuộc đời của người kỹ sư tài năng ấy bước sang một trang mới.
Trong những năm tháng kháng chiến, đất nước còn nghèo, thiếu thốn đủ thứ. Máy móc hiện đại gần như không có. Nhưng Trần Đại Nghĩa cùng các đồng nghiệp không nản lòng. Trong những căn phòng đơn sơ, giữa tiếng máy móc và những bản vẽ, ông miệt mài nghiên cứu.
Có khi công việc kéo dài đến tận đêm khuya.
Có khi một thí nghiệm thất bại.
Có khi phải bắt đầu lại từ đầu.
Nhưng ông luôn nói với những người xung quanh:
— Không có điều kiện thuận lợi thì chúng ta phải tự tìm cách tạo ra điều kiện thuận lợi.
Với trí tuệ và lòng yêu nước, ông cùng các đồng nghiệp đã nghiên cứu, chế tạo nhiều loại vũ khí phục vụ kháng chiến. Những công trình ấy góp phần quan trọng vào sức mạnh của quân đội Việt Nam trong những năm tháng gian khổ.
Nhưng Trần Đại Nghĩa không chỉ là một nhà khoa học.
Ông còn là một người thầy.
Ông luôn nhắc các thế hệ học trò rằng kiến thức chỉ thật sự có ý nghĩa khi được sử dụng để phục vụ con người và đất nước.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, ông tiếp tục dành tâm huyết cho khoa học, giáo dục và đào tạo những thế hệ trí thức trẻ.
Một học trò từng hỏi ông:
— Thưa thầy, điều gì quan trọng nhất đối với một người làm khoa học?
Ông mỉm cười và trả lời:
— Phải có trí tuệ, nhưng trước hết phải có lòng yêu nước và trách nhiệm.
Câu nói ấy đã trở thành bài học mà nhiều thế hệ học trò ghi nhớ.
Trần Đại Nghĩa đã dành gần như cả cuộc đời cho khoa học và Tổ quốc. Ông trở thành một trong những nhà khoa học tiêu biểu của Việt Nam, được Nhà nước phong tặng nhiều danh hiệu cao quý.
Nhưng dù đạt được nhiều thành tựu, ông vẫn giữ lối sống giản dị, khiêm tốn.
Ông không coi những thành công của mình là điều để tự hào cho riêng bản thân.
Bởi trong trái tim ông luôn có một niềm tin:
“Tri thức chỉ thực sự có giá trị khi nó được dùng để làm cho quê hương, đất nước tốt đẹp hơn.”
Ngày nay, mỗi khi nhắc đến Giáo sư, Viện sĩ Trần Đại Nghĩa, người ta không chỉ nhớ đến một nhà khoa học tài ba.
Người ta còn nhớ đến một cậu bé nghèo năm xưa đã nuôi dưỡng ước mơ bằng sách vở; một người trí thức đã từ bỏ cuộc sống thuận lợi ở nước ngoài để trở về phục vụ Tổ quốc; một nhà khoa học đã biến những kiến thức học được thành sức mạnh cho quê hương.
Và câu chuyện về ông nhắn nhủ với mỗi chúng ta một điều giản dị:
Hãy học tập bằng tất cả sự say mê. Hãy kiên trì trước khó khăn. Và khi có kiến thức, hãy biết dùng kiến thức ấy để làm những điều tốt đẹp cho mọi người.
Bởi đôi khi, một ngọn lửa nhỏ trong trái tim của một con người cũng có thể thắp sáng con đường cho cả một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn