Cựu chiến binh

NGỌN LỬA TRUYỀN ĐỜI

Mỗi buổi sáng…chúng ta thức dậy trong một đất nước bình yên. Những con đường đông đúc… những mái trường rộn ràng tiếng nói cười… và những giấc mơ của tuổi trẻ vẫn đang tiếp tục được viết nên từng ngày. Nhưng có lẽ… giữa nhịp sống vội vàng ấy… không phải lúc nào chúng ta cũng kịp dừng lại để tự hỏi một điều giản dị: Bình yên này… đã bắt đầu từ đâu? Có một thế hệ… đã đi qua những năm tháng mà tuổi trẻ gắn với chiến trường nhiều hơn là những ước mơ. Những năm tháng mà lịch sử gọi bằng một cái tên

Thanh Hóa08/04/2026Hoàng Thị Phượng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Thọ Xuân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi buổi sáng…chúng ta thức dậy trong một đất nước bình yên.

Những con đường đông đúc… những mái trường rộn ràng tiếng nói cười… và những giấc mơ của tuổi trẻ vẫn đang tiếp tục được viết nên từng ngày.

Nhưng có lẽ… giữa nhịp sống vội vàng ấy… không phải lúc nào chúng ta cũng kịp dừng lại để tự hỏi một điều giản dị:

Bình yên này… đã bắt đầu từ đâu?

Có một thế hệ… đã đi qua những năm tháng mà tuổi trẻ gắn với chiến trường nhiều hơn là những ước mơ.

Những năm tháng mà lịch sử gọi bằng một cái tên rất đẹp…

“Thời hoa lửa.”

Chiều hôm ấy… tôi đến nghĩa trang liệt sĩ cùng các đoàn viên trong một hoạt động tri ân.

Với tôi lúc đó… đó chỉ đơn giản là một chương trình của Đoàn.

Một hoạt động quen thuộc trong những ngày kỷ niệm.

Trước mắt tôi… là những hàng bia mộ lặng im nối dài theo con đường nhỏ.

Mỗi tấm bia… chỉ vài dòng chữ giản dị.

Một cái tên.

Một năm sinh.

Một năm hy sinh.

Nhưng phía sau những dòng chữ ngắn ngủi ấy… là cả một cuộc đời đã dừng lại khi tuổi trẻ còn chưa kịp đi hết.

PV CCB

Nghe PV tính hình trám phù hợp.

Tôi dừng lại trước một tấm bia nhỏ… phủ màu thời gian. Năm sinh: 1932.

Năm hy sinh: 1952.

Hai mươi tuổi. Hai mươi tuổi… bằng đúng tuổi của tôi hôm nay.

Ở tuổi hai mươi của tôi… là giảng đường… là ước mơ…là những dự định còn dang dở.

Nhưng ở tuổi hai mươi của họ… là chiến trường… là bom đạn… và là sự lựa chọn đặt Tổ quốc lên trước cả tuổi trẻ của mình.

Khi màn đêm dần buông xuống… nghĩa trang liệt sĩ trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết.

Mỗi chúng tôi cầm trên tay một ngọn nến nhỏ.

Một ngọn nến… không thể thắp sáng cả bầu trời.

Nhưng khi hàng trăm… hàng nghìn ngọn nến cùng được thắp lên… bóng tối sẽ không còn nữa.

Những con người đang nằm lại nơi đây… đã từng mang trong tim một ngọn lửa rất lớn.

Ngọn lửa của lòng yêu nước… của niềm tin… và của khát vọng độc lập.

Hôm nay… ngọn lửa ấy không còn là bom đạn.

Nhưng nó vẫn tiếp tục cháy…trong lòng biết ơn…trong trách nhiệm…và trong hành động của thế hệ hôm nay.

Có những ngọn lửa được thắp lên từ quá khứ.

Và trách nhiệm của chúng ta… là giữ cho ngọn lửa ấy không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn