Bài viết

Ngọn lửa truyền đời

Ngọn lửa truyền đời

Lào Cai16/06/2026Đoàn xã Yên Thành (Đoàn xã Yên Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian như bóng câu qua cửa sổ, thấm thoắt đã đến những năm tháng của thế kỷ 21. Những vết thương trên da thịt của ông Thành mỗi khi gió lạnh tràn về từ đỉnh núi lại đau nhức nhối, như một chứng tích sống nhắc nhở về một thời oanh liệt. Nhưng bù lại, căn nhà nhỏ của ông bà ở thị xã vùng cao lúc nào cũng rộn rã tiếng cười.

Họ có với nhau hai người con. Người con trai cả nối nghiệp bố, trở thành một chiến sĩ biên phòng kiên cường nơi dải đất biên thùy. Còn người con gái út — Lam — lại thừa hưởng nét duyên dáng, đôi mắt trong veo của mẹ và tình yêu văn chương cháy bỏng của cha.

Mùa hè năm 2026.

Lam tốt nghiệp xuất sắc khoa Ngữ văn trường Đại học Sư phạm Hà Nội — đúng ngôi trường mà ngày xưa mẹ cô từng mơ ước được học chính quy. Ngày nhận bằng, cô không ở lại thủ đô hoa lệ với những lời mời gọi hấp dẫn. Lam thu xếp hành lý, gói ghém những cuốn giáo trình mới nhất, bắt chuyến tàu đêm ngược ngàn trở về Lào Cai.

Trong căn phòng khách nhỏ treo đầy những tấm huân chương và bức ảnh đen trắng thời chiến, Lam quỳ xuống bên cạnh chiếc ghế mây của ông Thành. Cô lấy từ trong chiếc ba lô hiện đại của mình ra một món quà, đặt vào tay người cha già:

"Bố xem này, con mang gì về cho bố đây!"

Đó là một cuốn sách vừa mới xuất bản, thơm mùi mực mới. Trên bìa sách là bức tranh vẽ một dòng sông đỏ lửa và một nhành hoa phượng vĩ kiêu hãnh vươn lên. Tựa sách chạy dọc bằng dòng chữ mạ vàng nổi bật: "Thời Hoa Lửa – Bản Hùng Ca Bất Tử".

Nước mắt ông Thành chực trào. Đây chính là cuốn hồi ký được Lam viết lại từ những trang nhật ký loang lổ vết đạn, những bài thơ mực xanh cửu long và cả những câu chuyện kể đứt quãng của bố mẹ bên bếp lửa sàn năm xưa.

"Con gái..." — Ông Thành run run lật từng trang sách, giọng nghẹn ngào.

"Bố mẹ đã dùng thanh xuân để giữ đất, giữ chữ cho vùng cao này." — Lam nắm lấy bàn tay gân guốc của bố, ánh mắt kiên định: "Giờ đến lượt thế hệ của tụi con. Con đã nộp đơn xin về dạy chính thức tại ngôi trường ngày xưa bố mẹ dựng lên từ đống tro tàn rồi. Con sẽ viết tiếp những trang sách còn dang dở."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn