Khác

Ngọn Lửa Truyền Qua Thế Hệ

Chiều cuối tháng Bảy, nắng vàng trải dài trên con ngõ nhỏ quê tôi. Những cơn gió nhẹ mang theo mùi hương của rơm mới và tiếng ve cuối mùa hè khiến không gian trở nên yên bình lạ thường. Tôi ngồi bên hiên nhà bà ngoại, lặng nghe ông Tư – một cựu thanh niên xung phong – kể về những năm tháng chiến tranh mà ông từng đi qua. Ông năm nay đã ngoài tám mươi tuổi. Mái tóc bạc trắng như mây, đôi bàn tay gầy guộc in hằn dấu vết của thời gian. Thế nhưng mỗi khi nhắc đến đồng đội hay những ngày ở chiến tr

Đà Nẵng05/07/2026Huỳnh Hạnh Hoa (Điện Bàn Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều cuối tháng Bảy, nắng vàng trải dài trên con ngõ nhỏ quê tôi. Những cơn gió nhẹ mang theo mùi hương của rơm mới và tiếng ve cuối mùa hè khiến không gian trở nên yên bình lạ thường. Tôi ngồi bên hiên nhà bà ngoại, lặng nghe ông Tư – một cựu thanh niên xung phong – kể về những năm tháng chiến tranh mà ông từng đi qua.

Ông năm nay đã ngoài tám mươi tuổi. Mái tóc bạc trắng như mây, đôi bàn tay gầy guộc in hằn dấu vết của thời gian. Thế nhưng mỗi khi nhắc đến đồng đội hay những ngày ở chiến trường, giọng ông lại trở nên mạnh mẽ, ánh mắt sáng lên như đang sống lại cả một thời tuổi trẻ.

Ông kể rằng ngày ấy, đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Những chàng trai, cô gái vừa tròn mười tám đôi mươi đã gác lại giấc mơ riêng để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Có người chưa kịp học hết phổ thông, có người còn chưa một lần đi xa khỏi quê nhà. Thế nhưng khi tiếng gọi của non sông vang lên, tất cả đều sẵn sàng.

Ông từng tham gia mở đường trên tuyến Trường Sơn. Công việc vô cùng nguy hiểm. Ban ngày máy bay địch liên tục quần thảo, bom đạn cày nát những con đường vừa được sửa xong. Đêm xuống, các đội thanh niên xung phong lại lặng lẽ ra san lấp hố bom để đoàn xe tiếp tục hành quân.

“Có những hôm đang làm đường thì bom rơi ngay bên cạnh,” ông chậm rãi kể. “Đất đá tung lên mù trời, vậy mà ai còn sống đều tiếp tục làm việc. Vì chỉ cần chậm một chút thôi, lương thực và thuốc men sẽ không kịp ra chiến trường.”

Tôi chăm chú lắng nghe. Những điều trước đây chỉ xuất hiện trong sách giáo khoa giờ hiện lên thật gần gũi qua lời kể của ông.

Ông kể về những bữa cơm chỉ có vài nắm gạo trộn sắn khô. Có khi cả đội phải chia nhau từng ngụm nước giữa những ngày nắng gắt. Những cơn sốt rét rừng khiến nhiều người kiệt sức, nhưng không ai than vãn. Điều khiến họ đau lòng nhất chính là chứng kiến đồng đội ngã xuống.

Ông im lặng hồi lâu rồi lấy trong chiếc hộp gỗ cũ ra một tấm ảnh đã úa màu thời gian. Trong ảnh là những chàng trai, cô gái trẻ đang đứng cạnh nhau giữa rừng núi. Ai cũng cười rất tươi.

“Người đứng cạnh ông tên là Hùng,” ông khẽ nói. “Hôm ấy cậu ấy còn hẹn sau chiến tranh sẽ về quê cưới vợ. Nhưng chỉ ba ngày sau, Hùng hy sinh trong một trận bom.”

Tôi nhìn thật lâu vào tấm ảnh cũ. Gương mặt của những người thanh niên ấy còn quá trẻ. Họ bằng tuổi anh chị của tôi, thậm chí có người chỉ lớn hơn tôi vài tuổi. Vậy mà họ đã dám hy sinh cả tuổi xuân cho đất nước.

Ngoài sân, tiếng trẻ con nô đùa vang lên rộn rã. Tôi bất giác nghĩ đến cuộc sống hiện tại của mình. Chúng tôi được học tập trong những lớp học đầy đủ ánh sáng, được vui chơi, được theo đuổi ước mơ và sống trong hòa bình. Những điều tưởng chừng rất bình thường ấy lại là ước mơ lớn lao của biết bao người trong thời chiến.

Ông Tư kể rằng điều giúp họ vượt qua gian khổ chính là niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Mỗi khi nhớ nhà, nhớ cha mẹ hay nhớ quê hương, họ lại động viên nhau cố gắng chiến đấu để thế hệ mai sau không còn phải sống trong bom đạn.

Tôi hỏi ông:
“Ông có sợ không?”

Ông cười hiền:
“Ai mà chẳng sợ. Nhưng nếu ai cũng sợ thì ai sẽ đứng lên bảo vệ đất nước?”

Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất lâu.

Tôi nhận ra lòng yêu nước không phải là điều gì quá lớn lao hay xa vời. Đó có thể là sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị trong thời chiến; là tinh thần đoàn kết, sự kiên cường và niềm tin mãnh liệt vào tương lai của dân tộc.

Buổi chiều dần buông. Ánh nắng cuối ngày phủ lên mái tóc bạc của ông một màu vàng nhạt. Tôi xin phép được ghi âm lại câu chuyện của ông để lưu giữ làm kỷ niệm. Ông gật đầu, ánh mắt đầy xúc động.

Tôi hiểu rằng những câu chuyện thời hoa lửa không chỉ là ký ức của riêng một thế hệ. Đó còn là bài học quý giá dành cho người trẻ hôm nay. Những câu chuyện ấy giúp chúng tôi biết trân trọng hòa bình, biết sống có trách nhiệm hơn với gia đình, quê hương và đất nước.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những hy sinh của thế hệ cha anh sẽ mãi không thể nào quên. Thời gian có thể làm phai màu những bức ảnh cũ, nhưng không thể xóa nhòa tinh thần bất khuất và lòng yêu nước của những con người đã sống trong thời hoa lửa.

Và tôi tin rằng, khi những câu chuyện ấy còn được kể lại, ngọn lửa yêu nước sẽ còn tiếp tục được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn