Ngọn lửa truyền thế hệ
Một buổi chiều cuối tháng Bảy, sân Nghĩa trang Liệt sĩ yên bình dưới hàng cây xanh. Những đoàn viên thanh niên khoác trên mình màu áo xanh tình nguyện lặng lẽ quét dọn từng lối đi, lau sạch từng phần mộ và cắm những bó hoa tươi trước bia ghi tên các anh hùng liệt sĩ.
Khi công việc gần hoàn thành, một đoàn viên trẻ dừng lại thật lâu trước một ngôi mộ chỉ khắc dòng chữ: "Liệt sĩ chưa xác định được danh tính." Không có tên, không có quê quán, chỉ có năm hy sinh và ngôi sao vàng trên tấm bia đá.
Người đoàn viên chợt tự hỏi: Người nằm đây đã bao nhiêu tuổi khi lên đường? Đã từng có những ước mơ gì? Đã kịp nói lời tạm biệt gia đình hay chưa?
Không ai có thể trả lời.
Nhưng nhìn những hàng mộ ngay ngắn giữa màu cờ đỏ tung bay, ai cũng hiểu rằng họ đều có chung một khát vọng: đất nước được hòa bình, nhân dân được sống trong độc lập, tự do.
Chiều hôm ấy, sau lễ dâng hương, các cựu chiến binh kể cho đoàn viên nghe về những năm tháng chiến tranh. Họ kể về những đêm hành quân dưới mưa bom, những bữa cơm chỉ có cơm độn và rau rừng, những người đồng đội mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Một bác cựu chiến binh nhìn các bạn trẻ rồi chậm rãi nói:
– "Ngày chúng tôi bằng tuổi các cháu, điều mong ước lớn nhất là đất nước được hòa bình. Còn hôm nay, hòa bình đã có rồi. Trách nhiệm của các cháu là giữ gìn và làm cho đất nước ngày càng giàu mạnh."
Câu nói ấy khiến cả đoàn im lặng.
Trên đường trở về, những đoàn viên nhìn dòng người tấp nập, những ngôi trường rộn rã tiếng học sinh, những cánh đồng xanh và những nhà máy đang sáng đèn. Họ chợt nhận ra rằng cuộc sống bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi xuân, mồ hôi và máu của biết bao thế hệ đi trước.
Từ hôm ấy, mỗi người mang theo một quyết tâm riêng. Người cố gắng học tập tốt hơn. Người tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện. Người miệt mài lao động, sáng tạo trong công việc. Người hăng hái lên đường thực hiện nghĩa vụ quân sự. Dù ở cương vị nào, họ đều hiểu rằng yêu nước không chỉ thể hiện trong những thời khắc gian nan, mà còn được thể hiện bằng những việc làm thiết thực mỗi ngày.
Ngọn lửa của thời hoa lửa không còn cháy giữa chiến trường, nhưng vẫn âm ỉ cháy trong trái tim của những người trẻ biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm và khát vọng cống hiến.
Mỗi việc tốt hôm nay, mỗi thành tích trong học tập, mỗi sáng kiến trong lao động, mỗi hành động vì cộng đồng chính là một cách để tiếp nối truyền thống vẻ vang mà cha anh đã gây dựng.



