Bài viết

Ngọn lửa từ bãi bồi Nghi Xuân – Hà Tĩnh

Hưng Yên06/12/2025Đoàn xã Thư Trì (Đoàn xã Thư Trì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên bãi bồi sông Lam mênh mang gió, làng Cổ Đạm của huyện Nghi Xuân ngày nào cũng nghe tiếng sóng vỗ bên chân đê, nhưng trong những năm chống Mỹ, nơi ấy còn vang lên tiếng tàu bay, tiếng bom nổ và cả tiếng gọi nhau đầy quyết liệt giữa khói lửa. Người dân vùng này vốn quen với nắng gió, càng quen với gian khó, nên khi giặc Mỹ bắn phá cầu Bến Thủy, trai tráng trong làng liền tự tập hợp thành đội dân quân. Trong đội có cậu Lợi mới hai mươi tuổi, chân đất nhưng mắt sáng như đuốc. Một hôm, giặc cho máy bay trinh sát lượn thấp, dân làng hoang mang, thế mà Lợi nhanh trí dẫn cả đội men theo triền đê, ém dưới rặng phi lao rồi bất ngờ bắn trả. Máy bay trinh sát phải tăng độ cao bỏ chạy.

Nhưng nguy hiểm nhất là đêm giặc ném bom vào kho lương ven sông. Ngọn lửa bùng lên đỏ rực cả khúc nước. Lợi và mấy anh dân quân lao vào giữa biển lửa dập tắt từng điểm cháy, trong khi bom bi rơi lộp bộp trên mái ngói. Có lúc gió quật mạnh khiến lửa phả thẳng vào mặt, bỏng rát cả da, nhưng Lợi vẫn ghì chặt cuốc, răng cắn chặt môi để khỏi ngã. Đến gần sáng thì kho lương được cứu, dân cả vùng mừng đến rơi nước mắt. Sau trận ấy, Lợi được gọi là “ngọn lửa giữ lương”, nhưng Lợi chỉ cười mà nói rằng: “Cháy thì phải dập, quê mình còn thì mình còn.”

Ngày tiễn Lợi lên đường, bà mẹ đặt vào tay con chiếc khăn nâu đã cũ. Lợi đi mãi vào chiến trường Trị Thiên ác liệt. Ba lần bị thương, cậu vẫn kiên quyết bám đơn vị. Rồi một ngày, cả trung đội nghe tin Lợi hy sinh khi dùng thân mình che miệng hầm cho đồng đội sống sót trong trận bom tọa độ. Người ta tìm thấy chiếc khăn nâu cháy xém dưới tay cậu. Những đêm có trăng, người làng Cổ Đạm vẫn bảo họ thấy bóng một chàng trai đứng bên đê, tay che mắt nhìn về xa như đang chờ ai đó trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn