Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGỌN LỬA TỪ ĐẠI NGÀN

Quảng Ngãi12/08/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Khánh Sơn (Xã Khánh Sơn)7 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGỌN LỬA TỪ ĐẠI NGÀN

NGỌN LỬA TỪ ĐẠI NGÀN

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bo Bo Tới và hành trình tiếp nối truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ Khánh Sơn.

Buổi sáng ở Khánh Sơn trong veo sau một đêm mưa núi.

Tại khu di tích Căn cứ cách mạng Tô Hạp, những nén hương thơm được các em học sinh Trường Tiểu học Tô Hạp kính cẩn dâng lên trước bia tưởng niệm. Không còn tiếng bom đạn, không còn những tháng ngày khói lửa, chỉ còn tiếng gió lao xao trên những tán cây và tiếng chim rừng vọng về từ phía núi xa.

Những gương mặt học trò còn thơ ngây đứng lặng trước di tích lịch sử của quê hương. Có em lần đầu tiên được nghe kể về những năm tháng chiến tranh ác liệt trên chính mảnh đất mình đang sống. Có em chăm chú lắng nghe từng câu chuyện về những người chiến sĩ cách mạng đã chiến đấu và hy sinh để bảo vệ từng ngọn núi, từng bản làng của Khánh Sơn.

Giữa những câu chuyện ấy, cái tên Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bo Bo Tới được nhắc đến bằng tất cả niềm tự hào và sự kính trọng.

Đó không chỉ là tên của một người anh hùng.

Đó còn là biểu tượng cho ý chí quật cường của đồng bào Raglai, là hiện thân của tinh thần yêu nước đã bừng cháy giữa đại ngàn Khánh Sơn trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

 Khánh Sơn hôm nay đang từng ngày đổi thay.

Những tuyến đường giao thông nối dài qua các thôn bản. Những vườn sầu riêng, măng cụt xanh tốt phủ kín triền đồi. Những ngôi trường khang trang vang tiếng học sinh mỗi sớm mai.

Nhìn cuộc sống thanh bình ấy, thật khó hình dung hơn nửa thế kỷ trước nơi đây từng là vùng căn cứ cách mạng kiên cường, là địa bàn hoạt động trọng yếu của lực lượng cách mạng miền Tây Khánh Hòa.

Trong những năm tháng ấy, núi rừng Khánh Sơn không chỉ che chở cho đồng bào mà còn trở thành chiến hào, thành hậu phương, thành nơi nuôi dưỡng những người con ưu tú của quê hương.

Bo Bo Tới là một trong những người con như thế.

Sinh năm 1945 trong một gia đình đồng bào Raglai tại Sơn Trung, tuổi thơ của ông gắn liền với nương rẫy, với tiếng suối chảy giữa đại ngàn và cuộc sống còn nhiều thiếu thốn của đồng bào miền núi.

Những năm ấy, chiến tranh từng bước lan đến vùng đất Khánh Sơn. Máy bay địch xuất hiện ngày càng nhiều trên bầu trời. Những cuộc càn quét liên tiếp diễn ra. Buôn làng không còn những ngày bình yên như trước.

Chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, người thanh niên Raglai năm ấy đã lựa chọn con đường đứng lên bảo vệ mảnh đất nơi mình sinh ra.

Mới 17 tuổi, Bo Bo Tới đã tham gia lực lượng du kích địa phương.

Quyết định ấy không chỉ xuất phát từ lòng yêu nước.

Đó còn là trách nhiệm của một người con đối với quê hương, buôn làng và đồng bào của mình.

Những người từng chiến đấu cùng ông kể lại rằng Bo Bo Tới là người ít nói nhưng vô cùng gan dạ.

Ông hiểu núi rừng như hiểu chính lòng bàn tay mình.

Ông biết từng con suối, từng lối mòn xuyên qua những cánh rừng già. Ông có thể băng rừng nhiều ngày liền mà không lạc hướng.

Chính sự am hiểu địa hình ấy đã trở thành lợi thế đặc biệt trong chiến đấu.

Nơi quân địch nhìn thấy rừng núi hiểm trở, ông nhìn thấy những con đường bí mật.

Nơi quân địch cho là an toàn, ông lại phát hiện những sơ hở.

Và cũng từ sự mưu trí ấy, một trong những chiến công nổi tiếng nhất trong lịch sử đấu tranh cách mạng của Khánh Sơn đã được ghi dấu.

Đó là trận đánh trên đồi Tà Nĩa.

Tà Nĩa là ngọn đồi có vị trí chiến lược quan trọng tại khu vực Sơn Trung.

Đầu những năm 1970, quân địch tìm mọi cách xây dựng nơi đây thành cứ điểm quân sự nhằm kiểm soát toàn bộ vùng căn cứ cách mạng.

Chúng liên tục đưa quân, vũ khí và phương tiện chiến tranh hiện đại lên khu vực này.

Nếu âm mưu ấy thành công, phong trào cách mạng của địa phương sẽ gặp rất nhiều khó khăn.

Trước tình thế đó, Bo Bo Tới cùng đồng đội được giao nhiệm vụ tổ chức chiến đấu, ngăn chặn quân địch.

Điều làm nên tên tuổi của người chiến sĩ Raglai ấy không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là tư duy chiến đấu đầy sáng tạo.

Trong quá trình trinh sát, ông phát hiện địch bố trí nhiều bãi mìn quanh khu vực đóng quân.

Một ý tưởng táo bạo được hình thành.

Ông cùng đồng đội bí mật tháo gỡ số mìn này rồi sử dụng chính vũ khí của địch để đánh lại chúng.

Kế hoạch thành công ngoài mong đợi.

Khi trực thăng địch đổ quân xuống khu vực Tà Nĩa, những quả mìn bất ngờ phát nổ, gây thiệt hại nặng nề cho đối phương. Nhiều tên địch bị tiêu diệt, phương tiện chiến tranh bị phá hủy, âm mưu xây dựng căn cứ quân sự trên đồi Tà Nĩa hoàn toàn thất bại.

Chiến công ấy nhanh chóng lan khắp vùng núi Khánh Sơn.

Người dân truyền tai nhau về người chiến sĩ Raglai gan dạ đã biến chính vũ khí của địch thành công cụ đánh bại chúng.

Đó là chiến thắng của lòng quả cảm.

Nhưng cũng là chiến thắng của trí tuệ Việt Nam.

Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn vào một trận đánh, chúng ta sẽ chưa thể hiểu hết giá trị của người anh hùng ấy.

Bởi phía sau mỗi chiến công là biết bao hy sinh thầm lặng.

Là những ngày băng rừng thiếu ăn, thiếu mặc.

Là những đêm đối mặt với bom đạn và cái chết luôn cận kề.

Là sự đùm bọc của nhân dân.

Là những người mẹ Raglai nhường từng bát cơm, từng củ sắn cho bộ đội.

Là những người dân âm thầm che giấu cán bộ, bảo vệ cách mạng bằng chính tính mạng của mình.

Bo Bo Tới luôn nhắc đến điều đó mỗi khi kể về những năm tháng chiến đấu.

Ông chưa bao giờ nhận mọi công lao về mình.

Trong suy nghĩ của ông, chiến thắng là thành quả của cả một tập thể, của quân và dân Khánh Sơn đã cùng nhau vượt qua những năm tháng cam go nhất của lịch sử.

Chính sự khiêm nhường ấy càng làm hình ảnh người anh hùng trở nên lớn lao hơn trong lòng nhân dân.

Năm 1976, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bo Bo Tới được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý.

Đó là sự ghi nhận xứng đáng đối với những đóng góp đặc biệt của ông trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Nhưng với người dân Khánh Sơn, phần thưởng lớn nhất có lẽ không nằm ở danh hiệu.

Phần thưởng lớn nhất chính là việc quê hương hôm nay được sống trong hòa bình.

Những đứa trẻ được đến trường.

Những buôn làng được hồi sinh.

Những triền núi từng nhuốm màu bom đạn nay phủ kín màu xanh của sự sống.

Ở tuổi ngoài tám mươi, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bo Bo Tới vẫn là một nhân chứng sống của lịch sử.

Mỗi câu chuyện ông kể không chỉ là ký ức của một đời người mà còn là ký ức của cả một vùng đất.

Đó là những trang sử không thể tìm thấy đầy đủ trong sách vở.

Đó là lịch sử được viết bằng máu, bằng mồ hôi và bằng tình yêu quê hương sâu nặng.

Chính vì vậy, việc giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ hôm nay càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.

Những năm gần đây, trường Tiểu học Tô Hạp đã tích cực tổ chức nhiều hoạt động giáo dục truyền thống thông qua các chuyến tham quan địa chỉ đỏ, sinh hoạt dưới cờ, tìm hiểu lịch sử địa phương và các hoạt động trải nghiệm thực tế.

Tại Công viên Trường Sa, các em được tìm hiểu về chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Tại Căn cứ cách mạng Tô Hạp, các em được nghe kể về những năm tháng chiến đấu hào hùng của cha ông.

Mỗi chuyến đi đều mang đến những bài học không thể có trong sách giáo khoa.

Đó là bài học về lòng biết ơn.

Bài học về trách nhiệm.

Bài học về tình yêu quê hương, đất nước.

 Có em lần đầu tiên hiểu vì sao lá cờ Tổ quốc lại thiêng liêng đến thế.

Có em lần đầu tiên biết rằng ngay trên mảnh đất Khánh Sơn quê mình đã từng có những người anh hùng như Bo Bo Tới.

Có em lặng người khi nghe kể về những người chiến sĩ đã ngã xuống để các em được sống trong hòa bình hôm nay.

Những cảm xúc ấy có thể rất nhỏ bé.

Nhưng chính từ đó, hạt giống của lòng yêu nước được gieo vào tâm hồn trẻ thơ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn