Bài viết

NGỌN LỬA TỪ ĐẤT DỪA – CÂU CHUYỆN NỮ TƯỚNG NGUYỄN THỊ ĐỊNH

Hưng Yên07/12/2025Trần Thị Khánh Linh (Xã Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA TỪ ĐẤT DỪA – CÂU CHUYỆN NỮ TƯỚNG NGUYỄN THỊ ĐỊNH

Ở một làng quê ven sông Hàm Luông, tỉnh Bến Tre – vùng đất quanh năm rợp bóng dừa, nơi con người hiền lành nhưng luôn ẩn chứa một sức mạnh bền bỉ. Ngay từ khi còn là một cô gái trẻ, bà đã chứng kiến cảnh quê hương mình chìm trong đói nghèo, áp bức. Những trận càn, những cuộc lùng sục, những người dân vô tội bị bắt bớ không cần lý do đã gieo vào lòng người con gái đất dừa ấy nỗi căm phẫn và khát vọng phải đứng lên. Có lần, nhìn thấy lính địch đánh đập một người dân giữa chợ, cô gái Nguyễn Thị Định nghiến chặt răng, quay sang người mẹ bên cạnh và nói nhỏ nhưng dứt khoát:

“Mình cam chịu hoài thì tụi nó còn đè đầu cưỡi cổ con mình nữa, má à.”

Người mẹ thở dài, đặt tay lên vai con:

“Nếu con đi theo cách mạng, thì phải xác định con đường đó không có quay lui.”

Từ giây phút ấy, Nguyễn Thị Định chọn dấn thân vào con đường cách mạng, tham gia hoạt động đấu tranh giải phóng dân tộc.

Năm 16 tuổi, Nguyễn Thị Định bắt đầu tham gia cách mạng với những công việc thầm lặng như làm giao liên, rải truyền đơn và vận động quần chúng đấu tranh. Đó là những ngày tháng nguy hiểm rình rập.Bà phải chèo ghe trong đêm tối, băng qua sông lớn để đưa tài liệu, chỉ cần sơ suất một lần là có thể mất mạng. Có lần bà bị chặn lại giữa dòng, lính địch rọi đèn pin gắt gao.

Một tên quát lớn:

“Chở gì đó?”

Bà bình tĩnh đáp, giọng run nhưng ánh mắt không hề cúi xuống:

“Dạ, chở dừa đi bán sáng mai.”

Tên lính nhìn thoáng qua đống dừa rồi hất hàm cho đi. Chỉ khi ghe khuất bóng, bà mới dám thở mạnh – mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.Nhưng chính trong những chuyến đi tưởng chừng rất đỗi bình thường ấy, bản lĩnh và sự gan dạ của bà dần được tôi luyện. Không lâu sau, bà bị địch bắt. Trong lao tù, bà phải chịu những trận đòn roi, tra khảo nhằm moi thông tin. Một tên cai ngục gằn giọng:

“Khai ra đi, tụi tao thả cho về!”

Nguyễn Thị Định mím môi, ánh mắt kiên định:

“Tôi không biết gì để khai. Có chết cũng vậy thôi.”

Những ngày bị giam giữ, thân thể bà rã rời vì đói rét và đòn roi. Nhưng đêm đến, bà vẫn thì thầm với những người cùng cảnh ngộ:

“Ráng sống, rồi sẽ có ngày mình ra khỏi chỗ này. Đất nước này chưa thể mất đâu.”

Chính những lời nói bình dị ấy đã tiếp sức tinh thần cho cả phòng giam tăm tối .Có lúc tưởng chừng không thể đứng dậy nổi, nhưng bà vẫn một mực không khai báo, không khuất phục. Những người cùng tù kể lại rằng, dù thân thể gầy gò vì tra tấn, Nguyễn Thị Định vẫn thường động viên đồng đội giữ vững niềm tin, bởi bà tin chắc rằng cách mạng nhất định sẽ thắng.

Sau Hiệp định Giơ-ne-vơ năm 1954, hòa bình chưa kịp đến với miền Nam. Chính quyền tay sai Ngô Đình Diệm ra sức khủng bố, giết hại cán bộ, ép dân vào ấp chiến lược. Trước nỗi đau của quê hương, Nguyễn Thị Định được giao nhiệm vụ trở về Bến Tre, gây dựng lại phong trào cách mạng đang bị dồn ép. Chính tại nơi này, bà đã cùng các đồng chí nung nấu ý chí vùng lên. Trở về Bến Tre, nhìn quê hương tan hoang, lòng không khỏi quặn thắt. Trong một cuộc họp bí mật với đồng bào, bà nói chậm rãi nhưng dứt khoát:

“Không đứng lên thì dân mình còn khổ dài dài. Phải tự giành lấy quyền sống.” Một người dân lo lắng hỏi:

“Tụi nó có súng ống đầy mình, mình tay không thì làm sao?”

Bà nhìn khắp mọi người, đáp chắc nịch:

“Súng mạnh, nhưng lòng dân mạnh hơn.”

Mọi thứ vỡ òa vào đầu năm 1960, khi phong trào Đồng khởi bùng nổ. Dưới sự chỉ đạo của bà , nhân dân Bến Tre từ các xã đồng loạt đứng lên: đập tan bộ máy kìm kẹp của địch, phá ấp, giành quyền làm chủ ruộng vườn. Người dân không còn im lặng chịu đựng, mà trở thành chủ nhân của chính số phận mình. Phong trào ấy nhanh chóng lan rộng ra khắp miền Nam, mở ra một bước ngoặt lớn cho cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Giữa cao trào ấy, Nguyễn Thị Định đã sáng tạo và lãnh đạo lực lượng “Đội quân tóc dài” – một hình thức đấu tranh mang đậm bản sắc Việt Nam.Những người phụ nữ chân đất, mặc áo bà ba, tay không đối diện với súng đạn. Khi lính địch chĩa súng ngăn đường, một chị đứng ra nói lớn:

“Chúng tôi là đàn bà, là mẹ của con nít trong làng. Các anh bắn đi, rồi coi có yên với dân này không!”.

Họ bao vây đồn bốt, đấu tranh trực diện, dùng chính hình ảnh người mẹ, người chị để lay động lương tri kẻ thù. Súng trên tay địch chần chừ hạ xuống. Chính sự gan dạ ấy đã làm rung chuyển tinh thần đối phương.

Phong trào lan khắp miền Nam. Uy tín của Nguyễn Thị Định ngày càng lớn. Bà trở thành một trong những lãnh đạo chủ chốt của cách mạng miền Nam và sau này được phong quân hàm Thiếu tướng – nữ tướng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam, bà chỉ cười hiền và nói:

“Danh hiệu này là của chị em phụ nữ miền Nam, đâu phải của riêng tôi.”

Ngày đất nước thống nhất, trong niềm vui vỡ òa, Nguyễn Thị Định vẫn tiếp tục cống hiến trong các cương vị lãnh đạo và lặng lẽ thắp nhang cho những đồng đội đã hy sinh.

Bà nói khẽ trước bàn thờ liệt sĩ:

“Đất nước mình yên rồi. Anh em có thể yên lòng.”

Bà sống giản dị, luôn nhắc đến những đồng đội đã ngã xuống nhiều hơn nói về mình. Cuộc đời bà khép lại lặng lẽ như chính con người bà, nhưng ngọn lửa mà bà thắp lên từ đất dừa Bến Tre vẫn cháy mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn