Ngọn lửa từ làng quê Vĩnh Bảo
NGỌN LỬA TỪ LÀNG QUÊ VĨNH BẢO
NGỌN LỬA TỪ LÀNG QUÊ VĨNH BẢO
Tôi là Trần Đăng Sơn, sinh năm 1954, quê ở Vĩnh Bảo, Hải Phòng. Quê tôi ngày ấy nghèo lắm. Nhà nào cũng làm ruộng, quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Nhưng cái nghèo không làm con người ta hèn đi, mà trái lại, càng gian khó thì càng thương làng, thương nước.
Tuổi thơ tôi lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh chống Mỹ ác liệt. Máy bay địch thường xuyên bay qua đầu, tiếng bom nổ không phải là chuyện lạ. Có những đêm cả làng phải tắt đèn, chui xuống hầm trú ẩn. Trẻ con như tôi lúc đó chỉ biết ôm chặt lấy mẹ, nghe tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.
Tôi còn nhớ rõ những buổi chiều đứng trên bờ ruộng, nhìn khói bốc lên từ xa. Người lớn trong làng tụm lại bàn chuyện thời sự, chuyện bộ đội ta đánh Mỹ ở đâu, thắng hay thua. Mỗi lần nghe tin có người trong làng hy sinh, không khí như chùng xuống. Đám tang không kèn trống, chỉ có nước mắt và những nén hương nghi ngút. Những hình ảnh ấy in sâu vào tâm trí tôi, để rồi lớn lên, tôi hiểu rằng hòa bình này phải đổi bằng máu.
Những năm tôi mười bảy, mười tám tuổi, trai làng Vĩnh Bảo lần lượt lên đường nhập ngũ. Người đi trước, người đi sau, có người mới hôm nào còn đá bóng ngoài sân đình, vậy mà hôm sau đã khoác ba lô ra trận. Nhìn các anh lên đường, trong lòng tôi vừa lo, vừa tự hào, lại vừa thấy đến lượt mình cũng không thể đứng ngoài.
Có những tối ngồi bên bếp rơm, tôi nhìn ngọn lửa nhỏ cháy leo lét mà suy nghĩ rất nhiều. Ngọn lửa ấy giống như trong lòng tôi lúc đó – âm ỉ, không ồn ào, nhưng càng ngày càng cháy mạnh. Tôi nghĩ đến cha mẹ, đến mảnh đất Vĩnh Bảo đã nuôi mình lớn khôn, nghĩ đến cảnh làng quê yên bình mà mình mong được giữ lại cho thế hệ sau.
Chính từ làng quê ấy, từ những buổi tối lặng im nghe tiếng bom xa, từ những giọt nước mắt tiễn người đi mà không biết ngày về, trong tôi hình thành một quyết tâm rất tự nhiên: khi Tổ quốc cần, mình phải đi. Không phải vì tôi gan dạ hơn người khác, mà vì nếu không đi, tôi sẽ không yên lòng với chính mình.
Sau này, dù có đi qua bao nhiêu năm tháng chiến tranh, dù cuộc sống có đổi thay, ngọn lửa từ làng quê Vĩnh Bảo ấy vẫn còn trong tôi. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của trách nhiệm, của một người con sinh ra từ ruộng đồng mà hiểu rất rõ giá trị của hòa bình.


