Ngọn lửa từ mâm pháo dưới cái nắng tháng Bảy
Ngọn lửa từ mâm pháo dưới cái nắng tháng Bảy
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, miền Bắc không chỉ là hậu phương lớn mà còn là một chiến trường đối đầu trực diện với "thần sấm", "con ma" và siêu pháo đài bay của không quân Mỹ. Giữa những ngày tháng Bảy oi ả, khi những tiếng còi báo động phòng không đã lùi sâu vào quá khứ, tôi lại được nghe kể về một câu chuyện hoa lửa vô cùng đặc biệt. Một câu chuyện không diễn ra ở chốn rừng sâu, mà ngay giữa lòng Hà Nội, nơi ngọn lửa yêu nước được thắp lên từ cuộc gặp gỡ giữa vị lãnh tụ kính yêu và những người lính canh trời.
Đó là một ngày nắng nóng đỉnh điểm của tháng 7 năm 1966. Trời Hà Nội như một lò lửa khổng lồ, nhiệt độ trên các mâm pháo bằng sắt thép có lúc lên tới hơn 40 độ C. Bất chấp cái nóng gay gắt và nguy cơ máy bay Mỹ có thể ập đến oanh tạc bất cứ lúc nào, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đến thăm trận địa của Đại đội 1, Trung đoàn cao xạ 234 (đơn vị bảo vệ bầu trời Hà Nội).
Hình ảnh Bác bước xuống xe với bộ quần áo kaki bạc màu, đầu đội mũ nan, chân đi đôi dép cao su giản dị đã làm đảo lộn mọi quy chuẩn về một vị nguyên thủ quốc gia. Giữa trận địa đầy cát bụi và khói súng, Bác không đứng từ xa quan sát mà bước thẳng lên mâm pháo, đến bên từng chiến sĩ pháo thủ. Bác ân cần sờ trán một chiến sĩ trẻ, thấy mồ hôi đầm đìa, áo chiến sĩ ướt đẫm, mắt Bác rưng rưng. Người quay sang các cán bộ chỉ huy và bảo: "Các chú phải tìm mọi cách chống nóng cho chiến sĩ. Trời nóng thế này, sắt thép bỏng rẫy, các chiến sĩ phải trực chiến liên tục, thương lắm!".
Nhìn thấy trên trận địa thiếu nước ngọt, Bác liền bảo thư ký trích ngay tiền lương và tiền nhuận bút viết báo của Bác để mua nước chanh, gửi tặng tất cả các mâm pháo đang trực chiến xung quanh Hà Nội. Chỉ một hành động nhỏ nhưng chứa đựng tình yêu thương bao la của một người cha già dành cho những đứa con nơi tuyến đầu. Trước khi rời trận địa, Bác đứng trên mâm pháo, giơ tay vẫy chào và căn dặn một câu nói đã trở thành lẽ sống của bộ đội phòng không: "Dù Mỹ có lắm súng nhiều tiền, dù chúng có B-52 hay bách chiến bách thắng gì đi chăng nữa, chúng ta cũng nhất định thắng. Các chú phải cảnh giác, đánh giỏi, bắn rơi nhiều máy bay Mỹ hơn nữa!"
.Lời căn dặn của Bác trên mâm pháo năm ấy đã hóa thành sức mạnh thép. Chỉ vài năm sau đó, chính những chiến sĩ phòng không - không quân kiên cường ấy đã làm nên một trận "Điện Biên Phủ trên không" chấn động địa cầu vào năm 1972. Bác đã đi xa, nhưng ngọn lửa ấm áp từ tình thương của Người, ngọn lửa quyết chiến quyết thắng mà Người nhen nhóm trên mâm pháo năm nào vẫn cháy mãi trong lòng các thế hệ chiến sĩ.
Đối với thế hệ trẻ ngày hôm nay, câu chuyện về Bác trên mâm pháo phả vào lòng chúng tôi một bài học sâu sắc về sự tận hiến và lòng thấu cảm. Giữa cuộc sống hòa bình, mỗi khi đối mặt với khó khăn, thử thách, chúng tôi lại tự nhắc nhở bản thân về những giọt mồ hôi, xương máu mà cha anh đã đổ xuống dưới cái nắng cháy da thời hoa lửa. Nguyện học tập, rèn luyện và giữ vững ngọn lửa trách nhiệm để bảo vệ bình yên cho bầu trời, mặt đất của Tổ quốc Việt Nam thân yêu.



