Người có công giúp đỡ cách mạng

NGỌN LỬA TỪ MÂY RỪNG Y TÝ

Lào Cai10/12/2025Vàng Thị Hương (Đoàn xã Y Tý)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng đất Y Tý quanh năm mây phủ trắng như khói bếp, nơi những nếp nhà trình tường Hà Nhì đứng chênh vênh bên sườn núi, người già bản vẫn kể lại câu chuyện về Pờ Chứ Vạ, người trai bản Phan Cán Sử đã hiến dâng tuổi trẻ và cả mạng sống mình cho tự do của quê hương. Vạ sinh ra trong một gia đình nghèo, lớn lên giữa tiếng suối róc rách của Ngải Chồ và mùi khói ngô nướng lan ra từ những bếp lửa đêm đông. Từ nhỏ, cậu đã nghe bà kể những câu chuyện về bọn lính thực dân từng kéo lên phá bản, đốt nhà, giày xéo ruộng nương. Những câu chuyện ấy như những nhát dao khắc sâu vào trái tim cậu bé Hà Nhì hiền lành, gieo mầm cho ý chí bảo vệ núi rừng Y Tý.

Khi Vạ vừa tròn mười tám, chiến tranh đã lan tới Bát Xát. Quân địch tìm cách chiếm giữ các điểm cao vùng biên để khống chế cả dãy núi. Mỗi ngày, tiếng súng vọng xuống thung lũng như tiếng đá vỡ. Khi giấy báo gọi dân bản tham gia kháng chiến được gửi lên, trai gái Hà Nhì ùn ùn xuống núi. Vạ đứng đầu danh sách. Trước lúc lên đường, mẹ chỉ lặng lẽ buộc vào cổ tay ông chiếc vòng bạc cũ, vật gia truyền đã theo bao thế hệ. Bàn tay run run của mẹ đặt lên vai con, giọng nghẹn lại: “Con đi giữ núi, giữ mây, để Y Tý còn tiếng hát.” Câu nói ấy theo Vạ suốt cuộc đời.

Gia nhập đội du kích xã Y Tý, Vạ nhanh chóng trở thành người dẫn đường cừ khôi. Ông hiểu rừng như hiểu hơi thở mình: chỗ nào có bãi đá dễ trượt, chỗ nào có lối mòn dẫn lên bản, nơi nào sương dày đến mức đứng gần nhau còn không thấy mặt. Có những đêm trời tối như úp nồi, chỉ có gió đập vào tai, nhưng Vạ vẫn dẫn được bộ đội băng qua rừng trúc, vượt dốc Lảo Thẩn, men theo suối Ngải Chồ để phục kích địch. Đồng đội đùa rằng: “Trong sương mù Y Tý, chỉ có Pờ Chứ Vạ nhìn thấy đường.”

Một lần, khi đơn vị hành quân vào rừng, họ phát hiện dấu chân địch in trên đất ướt. Vạ cúi xuống, chạm đầu ngón tay vào lớp đất mỏng rồi khẽ nói: “Chúng mới đi qua. Hướng về Lao Chải.” Chính sự tinh tường ấy đã giúp đội du kích chặn đứng nhiều cuộc càn quét của giặc. Tên tuổi Pờ Chứ Vạ bắt đầu được nhắc đến ở khắp các bản Hà Nhì như biểu tượng của lòng gan dạ. Câu chuyện ấy đã sống cùng thời gian, trở thành ngọn lửa truyền lại cho bao thế hệ sau, nhắc rằng Y Tý được bình yên – vì đã có những con người như Pờ Chứ Vạ, sẵn sàng bước vào lửa đạn để giữ lấy từng đám mây, từng thửa ruộng và từng hơi thở của vùng đất biên cương này.

Nhưng trận chiến lớn nhất đời ông diễn ra vào một đêm đông buốt lạnh. Sương giăng đặc quánh, gió rít từng đợt như tiếng khóc. Tin báo khẩn truyền lên: quân địch đang vận chuyển vũ khí từ Mường Hum, định chiếm đỉnh Lao Chải để khống chế toàn Y Tý. Nếu chúng chiếm được điểm cao ấy, cả vùng sẽ bị cô lập. Chỉ huy nhìn Vạ, ánh mắt vừa tin tưởng vừa lo lắng. Dẫn đường trong đêm đó chẳng khác nào đối diện với cái chết, nhưng Vạ chỉ gật đầu, khoác khẩu súng trường lên vai và nói: “Con đường của Y Tý, con đi được.”

Cả đội lặng lẽ theo bước chân ông xuyên rừng. Sương như tấm chăn dày trùm lên từng người, lạnh buốt. Khi đến gần suối Ngải Chồ – nơi nước len qua khe đá hát như tiếng khèn – họ bất ngờ trúng phục kích. Súng nổ chát chúa, ánh lửa loé lên trong màn sương dày. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Vạ lao lên trước, hét lớn bằng tiếng Hà Nhì để đồng đội phân tán đội hình, vừa ném lựu đạn vừa cơ động chặn đường tiếp viện. Chính sự dũng cảm của ông đã giúp đội du kích giữ vững thế trận.

Nhưng khi xông thẳng vào điểm cao nơi địch cố thủ, một viên đạn xuyên vào ngực ông. Vạ khụy xuống bên bờ suối, nước lạnh cuốn trôi dòng máu đỏ tươi. Đồng đội hoảng hốt kéo ông lùi lại, nhưng Vạ giữ chặt cổ tay họ, ánh mắt kiên định: “Đừng lùi… Đừng để chúng vượt… Y Tý còn chờ…” Giọng ông yếu dần nhưng ý chí vẫn sắc như đá núi. Tay ông siết lấy chiếc vòng bạc mà mẹ buộc ngày tiễn con đi – như thể đang giữ linh hồn của quê hương.

Khi trận súng kết thúc, đội du kích giành thắng lợi lớn. Ý đồ chiếm điểm cao của địch bị phá tan. Nhưng Pờ Chứ Vạ – người dẫn đường quả cảm – đã nằm lại bên dòng suối Ngải Chồ lạnh giá. Tin ông hy sinh lan khắp bản. Những người phụ nữ Hà Nhì khoác váy đen dài đứng lặng, còn trẻ con trong bản lặng nhìn lên đỉnh Lảo Thẩn như chờ ông trở về. Dân làng đưa ông lên ngọn đồi nhìn xuống thung lũng, nơi mỗi sáng mây trắng dâng lên như bàn tay tổ tiên.

Già làng ngậm ngùi đặt một nắm đất lên mộ ông và nói: “Người con của mây, từ nay Y Tý nhớ mãi tên Vạ.” Và từ đó, hễ gió thổi qua rừng trúc, người ta bảo rằng trong tiếng gió có bóng dáng Pờ Chứ Vạ vẫn đang dẫn lối, bảo vệ bản làng giữa mênh mông mây trời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN LỬA TỪ MÂY RỪNG Y TÝ | Câu chuyện thời hoa lửa