NGỌN LỬA TỪ MÙA HOA LỬA
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, đã có biết bao người con đất Việt gác lại tuổi xuân để bảo vệ Tổ quốc. Bác Phạm Thị Duy Tiến, một nữ chiến sĩ năm xưa, là một trong những con người bình dị nhưng phi thường ấy.
Năm 1966, khi gia đình liên tiếp chịu mất mát vì chiến tranh, bác Tiến đã lên đường tham gia chiến đấu. Hành trang của bác chỉ là vài bộ quần áo cũ, đôi dép cao su và nắm bánh kẹo gia đình gửi theo. Giữa chiến trường, bác cùng đồng đội phải ăn cơm trộn cát, trú ẩn trong hầm giữa bom đạn để giữ từng tấc đất quê hương.
Trong ký ức của bác, hình ảnh người đồng đội miền Bắc bị thương nặng và hy sinh ngay trên mảnh đất này vẫn luôn khiến bác day dứt. Đặc biệt, trận đánh tại Đồi Móng năm 1969 đã cướp đi sinh mạng của năm đồng đội, để lại bác là người duy nhất sống sót, mang thương tật thương binh loại 2.
Trở về sau chiến tranh, bác Tiến mang theo những vết thương không chỉ trên cơ thể mà cả trong ký ức. Nhưng vượt lên tất cả, bác vẫn giữ vững niềm tin rằng sự hy sinh của mình và đồng đội là để đất nước có được hòa bình hôm nay.
Câu chuyện của bác là lời nhắc nhở thế hệ trẻ: hòa bình không phải điều hiển nhiên, mà là thành quả được đánh đổi bằng máu xương. Học tập, rèn luyện và sống có trách nhiệm chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hiến dâng cả tuổi xuân cho Tổ quốc.



