Ngọn Lửa Từ Người Mẹ – Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng Đặng Thị Ba
Ở vùng quê yên bình của xã Mỹ Cẩm, huyện Càng Long, người dân nơi đây vẫn thường kể lại câu chuyện về một người mẹ bình dị nhưng đầy nghị lực Mẹ Đặng Thị Ba. Mẹ sinh năm 1907, trong một gia đình lao động nghèo nhưng giàu nghĩa tình và lòng yêu nước. Khi trưởng thành, Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Sỏi, người cùng quê, và sinh được sáu người con gồm ba trai, ba gái. Cuộc sống vốn dĩ chỉ xoay quanh ruộng đồng, bếp lửa, nhưng sóng gió chiến tranh đã cuốn Mẹ và gia đình vào những ngày tháng khốc liệt nhất của dân tộc. Khi thực dân Pháp rồi đế quốc Mỹ giày xéo quê hương, Mẹ Ba hiểu rằng đất nước cần những người con đứng lên bảo vệ. Và từ chính ngôi nhà nhỏ của Mẹ, những người con ấy đã lần lượt rời quê hương bước vào cuộc chiến.
Mẹ một phụ nữ nông thôn chân chất, vậy mà Mẹ Ba lại kiên cường một cách lạ thường. Mỗi khi các con xếp lại hành trang chuẩn bị lên đường, Mẹ chỉ dặn một câu duy nhất: “Đi vì dân, vì nước. Ở nhà có Mẹ lo.” Những năm chiến tranh, nhà Mẹ trở thành điểm tựa cho cán bộ cách mạng, là nơi Mẹ âm thầm nấu từng nồi cơm, giấu từng lá thư, cất từng tấm bản đồ. Mẹ chưa từng một lần sợ hãi, chỉ sợ đất nước chậm ngày độc lập. Tình thương của Mẹ dành cho con được gói gọn trong sự bình tĩnh và niềm tin không bao giờ tắt: nếu Tổ quốc gọi tên, mẹ và các con đều sẵn sàng.
Sáu người con của Mẹ, người nào cũng được dạy phải sống tử tế và biết yêu quê hương. Trong số đó, có hai người con đã vĩnh viễn nằm lại trên chiến trường. Liệt sĩ Nguyễn Văn Luốc, sinh năm 1932, tham gia cách mạng từ rất sớm, khi mới 15 tuổi. Anh trưởng thành trong chiến đấu và trở thành Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 310, Sư đoàn 339, Quân khu 9. Anh hy sinh vào ngày 08/6/1971 trong một trận chiến ác liệt, khi mới 39 tuổi. Ngày đưa tin dữ về, Mẹ chỉ lặng người, đôi mắt đỏ hoe nhưng giọng Mẹ vẫn bình thản: “Con đã sống một đời có ích. Mẹ tự hào.” Tiếp nối nội đau Liệt sĩ Nguyễn Văn Bay, sinh năm 1944, là Trưởng ban thông tin ấp số 2, xã Mỹ Cẩm. Ngày 24/4/1973, trên đường đi làm nhiệm vụ tuyên truyền, anh bị địch bắn bằng M79 và hy sinh ngay khi đang mang theo những tờ tài liệu truyền lửa cho dân làng. Anh ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, để lại sự tiếc thương vô hạn cho gia đình và đồng đội.
Sau chiến tranh, Mẹ Ba sống những năm tháng cuối đời trong sự kính trọng của bà con lối xóm. Dù đã chịu nhiều mất mát, Mẹ luôn nhẹ nhàng, hiền hậu và sống trọn nghĩa tình. Mẹ qua đời năm 1984, để lại phía sau là câu chuyện mà mỗi thế hệ người dân Mỹ Cẩm đều truyền lại cho nhau với sự trân trọng.
Ngày 26/3/2014, Nhà nước truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng” ghi nhận sự cống hiến thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao của Mẹ. Câu chuyện về Mẹ Đặng Thị Ba không chỉ là câu chuyện của một gia đình mà còn là biểu tượng của hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã chịu đựng đau thương để Tổ quốc được độc lập. Hình ảnh Mẹ ngồi lặng lẽ bên bếp lửa, ánh mắt dõi về cuối con đường mỗi lần con lên đường ra trận, đã trở thành ký ức thiêng liêng trong lòng người dân quê Mỹ Cẩm.
Ngày nay, khi nhắc về Mẹ, người ta vẫn nói: “Ngọn lửa từ Mẹ Ba chưa bao giờ tắt.” Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, sự hy sinh và tình mẫu tử thiêng liêng – mãi mãi sáng giữa trời quê Càng Long.


