Khác

NGỌN LỬA TỪ QUÊ HƯƠNG HÀM THUẬN - TỪ VĂN TƯ

Hàm Thuận những năm kháng chiến chống Mỹ không bình yên như bây giờ. Đó là những ngày nắng cháy trên triền đồi, những con đường đất đỏ in dấu chân người đi liên lạc, những đêm làng quê tắt đèn sớm để tránh bom đạn. Nhưng cũng chính nơi ấy đã nuôi lớn những con người bình dị mà kiên cường. Ông Từ Văn Tư là một trong số đó.

Lâm Đồng12/08/2026Đoàn xã La Dạ (La Dạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hàm Thuận những năm kháng chiến chống Mỹ không bình yên như bây giờ. Đó là những ngày nắng cháy trên triền đồi, những con đường đất đỏ in dấu chân người đi liên lạc, những đêm làng quê tắt đèn sớm để tránh bom đạn. Nhưng cũng chính nơi ấy đã nuôi lớn những con người bình dị mà kiên cường. Ông Từ Văn Tư là một trong số đó.

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất quê nhà, ông hiểu từng con dốc, từng con suối, từng xóm nhỏ của Hàm Thuận. Chứng kiến cảnh quê hương chịu mất mát bởi chiến tranh, ông sớm tham gia hoạt động cách mạng.

Ban ngày, ông hòa vào cuộc sống lao động như bao người dân khác. Đêm xuống, ông cùng đồng đội vượt đường rừng, mang tin tức, vận động nhân dân, xây dựng cơ sở cách mạng. Có những chuyến đi kéo dài nhiều ngày chỉ với ít cơm nắm và bi đông nước.

Khi ấy, cuộc sống của người dân vô cùng khó khăn. Mỗi bữa cơm đều phải chắt chiu từng hạt gạo. Những mái nhà tranh đơn sơ nhiều khi trở thành nơi che chở cho cán bộ. Người dân không cầm súng nhưng vẫn âm thầm góp sức cho cách mạng bằng từng bát cơm, từng lời nhắn, từng con đường bí mật xuyên qua rẫy, qua đồi.

Ông Từ Văn Tư hiểu rằng sức mạnh lớn nhất không nằm ở vũ khí mà nằm ở lòng dân. Vì vậy, mỗi lần đến một thôn xóm, ông luôn dành thời gian trò chuyện với bà con. Ông động viên mọi người giữ vững niềm tin, cùng nhau vượt qua những ngày gian khó. Có những đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét, ông cùng người dân bàn bạc việc giữ an toàn cho cơ sở cách mạng, chia nhau từng nhiệm vụ nhỏ nhưng đầy trách nhiệm.

Chiến tranh ngày càng ác liệt. Những cuộc càn quét liên tiếp diễn ra. Núi rừng Hàm Thuận không còn yên ắng mà vang tiếng bom, tiếng súng. Có những ngày, đồng đội phải hành quân liên tục, vừa tránh sự truy lùng vừa tìm cách giữ liên lạc.

Một lần, giữa mùa khô bỏng rát, ông nhận nhiệm vụ đưa tài liệu quan trọng vượt qua khu vực bị kiểm soát gắt gao.

Trước giờ lên đường, một đồng đội trẻ lo lắng hỏi:

– Nếu bị phát hiện thì sao?

Ông nhìn về phía những mái nhà thấp thoáng nơi chân núi rồi chậm rãi đáp:

– Mình còn đi được thì quê hương còn hy vọng.

Câu nói ấy không lớn lao nhưng đủ để tiếp thêm nghị lực cho những người cùng đi. Chuyến đi hôm ấy kéo dài hơn dự kiến. Trời nắng gắt, nước cạn dần, đường đi hiểm trở. Có lúc cả nhóm phải men theo khe suối cạn, lặng lẽ đi trong đêm để tránh bị phát hiện. Ai cũng mệt nhưng không ai bỏ cuộc. Bởi phía sau họ là quê hương. Là những người mẹ chờ con. Là những đứa trẻ mong ngày được đến trường trong tiếng trống bình yên. Có những người đã ngã xuống. Có những người gửi lại tuổi trẻ nơi núi đồi Hàm Thuận. Nhưng họ chưa từng nghĩ mình là anh hùng. Họ chỉ nghĩ đơn giản rằng: nếu thế hệ mình không đứng lên thì thế hệ sau sẽ còn phải sống trong chiến tranh.

Những năm tháng ấy đã hun đúc nên một thế hệ sống có lý tưởng, biết đặt lợi ích của quê hương lên trên lợi ích cá nhân.

Rồi mùa xuân hòa bình cũng đến. Khói lửa lùi xa. Những con đường đất đỏ ngày nào dần được thay bằng những tuyến đường mới. Trường học mọc lên giữa những vùng quê từng đầy hố bom. Trẻ em được cắp sách đến trường, người dân bắt đầu xây dựng lại cuộc sống. Nhưng dù thời gian trôi qua bao lâu, ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn nguyên giá trị.

Người ta vẫn kể về ông Từ Văn Tư – không phải để nhắc về chiến công, mà để nhắc về tinh thần kiên cường, lòng yêu quê hương và sự cống hiến thầm lặng.

Thời hoa lửa đã đi qua. Song trên mảnh đất Hàm Thuận hôm nay, ánh lửa ấy vẫn còn. Đó là ngọn lửa của trách nhiệm. Là ngọn lửa của lòng biết ơn. Và là ngọn lửa của những con người đã từng sống một tuổi trẻ đẹp nhất – cho quê hương, cho đất nước.

Để hôm nay, giữa cuộc sống thanh bình, mỗi thế hệ trẻ khi nhìn về quá khứ đều hiểu rằng: hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của những con người đi qua thời hoa lửa.

 

 

Họ và tên: Hà Thị Tuyết Sương

SĐT: 0846156461

Chi đoàn Mẫu giáo Đa Mi

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn