Ngọn lửa từ trái tim mẹ - Niềm tự hào của tuổi trẻ hôm nay
Ngọn lửa từ trái tim mẹ - Niềm tự hào của tuổi trẻ hôm nay
Trong ký ức của quê hương Vị Thủy anh hùng, có những con người âm thầm mà vĩ đại, bình dị mà bất tử. Họ không cần được gọi tên trên những trang sử lớn, bởi chính cuộc đời và sự hy sinh của họ đã tự viết nên những áng hùng ca không phai mờ theo thời gian. Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Tư, quê tại xã Vị Thắng, là một trong những ngọn lửa như thế – ngọn lửa của tình yêu nước, lòng kiên trung và đức hy sinh vô bờ bến của người mẹ Nam Bộ.
Ngày 24/10/2014, mẹ được truy tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng với quê hương, mẹ đã anh hùng từ rất lâu trước đó – từ những năm tháng mẹ gồng mình giữa chiến tranh, vừa nuôi con, vừa chở che cán bộ, vừa tạo nên hậu phương vững chắc cho chồng và con yên tâm chiến đấu.
Mẹ tảo tần nuôi năm người con giữa những ngày bom đạn dày đặc. Mái nhà tranh đơn sơ của mẹ từng là nơi để đồng đội trú chân, là chỗ nghỉ của những người chiến sĩ trước khi tiếp tục cuộc hành quân. Mẹ âm thầm góp gạo, tiếp lương, giấu từng tấm bản đồ, từng mảnh thông tin quan trọng của cách mạng. Những điều ấy mẹ làm bằng tất cả niềm tin yêu dành cho Tổ quốc – không một lời đòi hỏi, không một tiếng thở than.
Thế nhưng chiến tranh không buông tha ai. Ngày 07/11/1968, chồng mẹ – liệt sĩ Phạm Hòa Bình, Ủy viên Mặt trận Dân tộc xã Vị Thủy – và người con trai – liệt sĩ Phạm Hiển Điểm, Tiểu đội phó du kích xã – đã hy sinh cùng lúc trong một trận càn ác liệt của lính biệt kích.
Hai tiếng “hy sinh” trong cùng một ngày đã xé nát trái tim người mẹ. Nhưng mẹ vẫn đứng vững. Vẫn giữ trọn niềm tin son sắt vào con đường mà gia đình đã chọn. Vẫn tiếp tục dìu dắt các con còn lại trưởng thành với lời dặn đầy khí phách:
“Vì nước mà đi, có chết cũng hóa thành đất quê hương.”
Mẹ đã đi xa, nhưng tên mẹ – Nguyễn Thị Tư – vẫn được con cháu thờ phụng tại ấp 10, xã Vị Thủy. Ở nơi ấy, câu chuyện về mẹ vẫn được kể bằng tất cả sự kính trọng và biết ơn.
Là một đoàn viên trẻ lớn lên trong hòa bình, tôi hiểu rằng cuộc sống yên bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả cuộc đời của biết bao người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Tư. Chính vì vậy, mỗi lần đứng trước di ảnh của mẹ, tôi luôn tự hỏi mình:
Thế hệ hôm nay phải làm gì để xứng đáng với những hy sinh ấy?
Và tôi tìm thấy câu trả lời trong chính hành trình của tuổi trẻ hôm nay:
Sống có lý tưởng, như mẹ từng gửi gắm vào chồng con.
Dấn thân, cống hiến, như thế hệ đi trước đã không ngần ngại hy sinh.
Giữ gìn truyền thống, kể lại và lan tỏa những “câu chuyện thời hoa lửa” cho bạn bè, đội viên, thiếu nhi – để ngọn lửa yêu nước không bao giờ tắt.
Chăm lo cho cộng đồng, thực hiện những công trình thanh niên, phong trào “Đền ơn đáp nghĩa”, thăm hỏi Mẹ Việt Nam Anh hùng, gia đình liệt sĩ mỗi dịp lễ, Tết.
Bởi tri ân không chỉ là lời nói. Tri ân còn là hành động – là trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay với lịch sử.
Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Tư không chỉ là ký ức của chiến tranh, mà còn là bài học sống động về lòng yêu nước, về sự quả cảm của người phụ nữ Việt Nam.
Đối với tôi, mẹ không chỉ là nhân chứng của thời hoa lửa.
Mẹ là ngọn đuốc soi đường cho tuổi trẻ Vị Thủy hôm nay – để mỗi bước chúng tôi đi đều có ánh sáng của trách nhiệm, của lòng biết ơn và của niềm tự hào dân tộc.
Dẫu thời gian trôi, dẫu chiến tranh chỉ còn trong những trang sách, nhưng tên tuổi và công lao của mẹ Nguyễn Thị Tư sẽ mãi mãi là ngọn lửa bất diệt trong trái tim thế hệ trẻ. Một ngọn lửa để nhắc chúng tôi sống đẹp hơn, cống hiến nhiều hơn, và không bao giờ lãng quên những người đã hy sinh cho đất nước.



