Ngọn lửa từ trái tim người mẹ Việt Nam anh hùng
NGỌN LỬA TỪ TRÁI TIM NGƯỜI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG
Em là Nông Gia Linh, học sinh lớp 3A2 Trường PTDTBT Tiểu học Khánh Xuân.
Trong những câu chuyện về chiến tranh mà em được nghe kể, có những câu chuyện về các anh hùng cầm súng chiến đấu ngoài mặt trận. Nhưng cũng có những câu chuyện không có tiếng súng, không có chiến hào, vậy mà lại khiến em xúc động đến nghẹn ngào. Đó là câu chuyện về những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Trong số hàng nghìn người mẹ trên khắp đất nước đã hy sinh thầm lặng vì Tổ quốc, em đặc biệt xúc động khi biết đến Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ, quê ở tỉnh Quảng Nam.
Mẹ sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo. Cuộc đời mẹ gắn liền với ruộng đồng, với những tháng ngày lao động vất vả. Thế nhưng khi đất nước bước vào chiến tranh, cuộc đời người mẹ ấy cũng bước vào những tháng ngày đầy mất mát và đau thương.
Mẹ có nhiều người con trai. Khi Tổ quốc cần, từng người con của mẹ đã lần lượt lên đường ra trận. Ngày tiễn con đi, mẹ cũng như bao người mẹ Việt Nam khác, vừa tự hào vừa lo lắng. Mẹ biết chiến tranh rất khốc liệt, Mẹ biết có thể sẽ có người không trở về, nhưng mẹ vẫn động viên các con: “Nếu Tổ quốc cần, các con hãy lên đường làm tròn trách nhiệm của mình.”
Rồi những lá thư từ chiến trường lần lượt gửi về. Có lá thư kể về những trận đánh ác liệt, có lá thư kể về nỗi nhớ quê nhà, Có lá thư chỉ vỏn vẹn vài dòng báo tin vẫn bình an.
Mỗi lần nhận thư, mẹ lại cẩn thận cất giữ như một báu vật. Nhưng chiến tranh không chỉ mang đến những lá thư. Nó còn mang đến những tờ giấy báo tử. Người con đầu tiên hy sinh, Rồi người con thứ hai, Người con thứ ba, Người con thứ tư… Những mất mát cứ lần lượt ập đến. Người mẹ già lặng lẽ ôm di ảnh các con mà khóc, Nỗi đau ấy lớn đến mức không ngôn từ nào có thể diễn tả hết.
Thế nhưng điều khiến em xúc động nhất là dù phải chịu những mất mát quá lớn lao, mẹ vẫn không gục ngã, Mẹ vẫn tiếp tục lao động, vẫn động viên bà con trong làng, vẫn tin tưởng vào ngày đất nước hòa bình.
Trong suốt cuộc đời mình, Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã có 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại hy sinh vì Tổ quốc. Đó là một sự hy sinh vô cùng lớn lao. Có lẽ không ai có thể đếm hết những giọt nước mắt mà người mẹ ấy đã rơi. Nhưng cũng chính từ những giọt nước mắt ấy đã làm nên sức mạnh của dân tộc Việt Nam. Bởi phía sau mỗi người lính ngoài chiến trường luôn có bóng dáng của những người mẹ nơi hậu phương, các mẹ không cầm súng chiến đấu, Các mẹ không trực tiếp ra mặt trận, nhưng các mẹ đã hiến dâng những điều quý giá nhất của cuộc đời mình cho đất nước.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, hình ảnh những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng vẫn luôn được nhân dân ghi nhớ và biết ơn, mỗi lần nhìn thấy những mái đầu bạc trắng trong các buổi lễ tri ân, em lại nghĩ đến những hy sinh thầm lặng mà các mẹ đã trải qua.
Là học sinh Trường PTDTBT Tiểu học Khánh Xuân, em hiểu rằng mình thật may mắn khi được lớn lên trong hòa bình, Em không phải nghe tiếng bom rơi, không phải chia ly người thân vì chiến tranh, những điều bình dị ấy chính là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao thế hệ đi trước.
Câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Thứ giúp em hiểu sâu sắc hơn giá trị của hòa bình và lòng biết ơn. Em tự hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi, kính trọng ông bà, cha mẹ, thầy cô và luôn ghi nhớ công lao to lớn của những người mẹ anh hùng. Trong trái tim em, những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng của lòng yêu nước, của đức hy sinh và của tình yêu Tổ quốc bất tận.



