Ngọn lửa tuổi 16-câu chuyện về Võ Thị Sáu
Những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, ở vùng đất Đất Đỏ (Bà Rịa – Vũng Tàu), có một cô gái nhỏ nhưng mang trong mình lòng yêu nước mãnh liệt – đó là Võ Thị Sáu.
Sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ Sáu đã chứng kiến cảnh quê hương bị giặc Pháp đàn áp, nhân dân lầm than. Điều đó đã thôi thúc cô sớm tham gia hoạt động cách mạng khi mới chỉ là một thiếu niên. Năm 14 tuổi, Sáu đã làm liên lạc, tiếp tế cho lực lượng kháng chiến.
Một lần, khi phát hiện một tên cai tổng khét tiếng tàn ác, Sáu đã dũng cảm ném lựu đạn tiêu diệt hắn. Dù hành động không thành công hoàn toàn, nhưng đã khiến kẻ thù khiếp sợ và nhân dân vô cùng cảm phục.
Năm 1950, trong một lần làm nhiệm vụ, Võ Thị Sáu bị giặc bắt. Dù bị tra tấn dã man, cô vẫn kiên quyết không khai báo, không khuất phục. Khi bị kết án tử hình và đưa ra Côn Đảo, Sáu vẫn giữ tinh thần lạc quan, yêu đời.
Sáng sớm ngày xử bắn, cô gái 16 tuổi bước ra pháp trường với dáng vẻ bình thản. Không cho bịt mắt, Sáu hiên ngang hát vang bài ca cách mạng. Trước họng súng quân thù, cô vẫn hô to:
“Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm!”
Tiếng hô ấy như một lời khẳng định bất diệt về lòng yêu nước, về tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam.



