NGỌN LỬA TUỔI 20
Cơn mưa chiều bất chợt đổ xuống làm sân trường loang loáng nước. Trong phòng Đoàn, Lan đang cặm cụi viết lại danh sách học sinh có hoàn cảnh khó khăn để chuẩn bị chương trình “Xuân yêu thương”. Ngoài hành lang, nhiều bạn đã ra về từ lâu, chỉ còn ánh đèn vàng hắt xuống chiếc bàn nhỏ nơi cô đoàn viên ấy ngồi.
Lan là Bí thư chi Đoàn lớp 9A1. Không ai biết rằng phía sau nụ cười luôn rạng rỡ ấy là cả một gia đình chật vật. Cha mất sớm, mẹ làm công nhân may, cuộc sống thiếu trước hụt sau. Có những hôm tan học, Lan phải chạy vội ra quán phụ bán nước đến tối muộn mới về.
Thế nhưng, chưa bao giờ Lan vắng mặt trong các hoạt động Đoàn.
Một lần, trường phát động phong trào gây quỹ giúp học sinh nghèo đón Tết. Nhiều bạn tham gia bằng tiền tiết kiệm, còn Lan chỉ lặng lẽ mang đến một chiếc heo đất nhỏ.
Khi đập ra, bên trong chỉ toàn những tờ tiền lẻ được vuốt phẳng cẩn thận.
Cô giáo Tổng phụ trách xúc động hỏi:
– “Sao con không để dành cho mình?”
Lan cười nhẹ:
– “Con vẫn còn đủ ăn đủ học. Nhưng có bạn còn khó hơn con.”
Câu nói giản dị khiến nhiều người lặng đi.
Những ngày sau đó, Lan cùng đoàn viên trong trường đến từng nhà trao quà Tết. Có căn nhà mái lá xiêu vẹo, có em nhỏ chỉ mong được bộ quần áo mới. Khi nhìn ánh mắt vui mừng của các em, Lan thấy lòng mình ấm áp lạ thường.
Đêm văn nghệ mừng Xuân hôm ấy, Lan đứng sau cánh gà nhìn sân khấu rực sáng. Những tiết mục nối tiếp nhau trong tiếng vỗ tay vang dội. Giữa khoảnh khắc ấy, cô giáo Tổng phụ trách bước đến đặt vào tay Lan một tấm giấy khen “Đoàn viên tiêu biểu”.
Lan bất ngờ đến nghẹn lời.
Cô giáo mỉm cười:
– “Điều quý nhất ở một đoàn viên không phải là thành tích, mà là trái tim biết sống vì người khác.”
Lan siết chặt tấm giấy khen trong tay. Ngoài sân trường, những ngọn đèn lung linh như hàng ngàn đốm lửa nhỏ. Cô chợt nhận ra rằng tuổi trẻ đẹp nhất không phải khi mình được nhận bao nhiêu, mà là khi mình biết cho đi bằng cả tấm lòng.
Và ngọn lửa của người đoàn viên năm ấy vẫn âm thầm cháy mãi – như ngọn lửa của nhiệt huyết, của yêu thương và của một thời thanh xuân không bao giờ quên.



