NGỌN LỬA TUỔI 20
NGỌN LỬA TUỔI 20
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một làng quê miền Trung, có một chàng trai vừa tròn 20 tuổi. Ngày nhận giấy gọi nhập ngũ, mẹ anh lặng lẽ gói cho con nắm cơm, cha chỉ dặn một câu:
“Đi đi con, giữ trọn lời thề với Tổ quốc.”
Anh lên đường, mang theo không chỉ ba lô, mà còn là ước mơ giản dị: đất nước hòa bình để được trở về cày ruộng, dựng nhà.
Trong những tháng ngày hành quân giữa bom đạn, cái đói, cái rét luôn rình rập, nhưng chưa bao giờ anh chùn bước. Đêm đêm, bên ánh lửa nhỏ, anh cùng đồng đội kể cho nhau nghe về quê hương, về những mùa lúa chín, về ngày chiến thắng.
Một lần làm nhiệm vụ, đơn vị anh bị địch đánh phá dữ dội. Trong khoảnh khắc sinh tử, anh đã xung phong giữ vị trí then chốt, tạo điều kiện cho đồng đội rút lui an toàn.
Ngọn lửa của lòng dũng cảm đã cháy sáng, nhưng anh mãi mãi không trở về.
Sau này, khi đất nước hòa bình, người ta dựng một tấm bia nhỏ nơi anh ngã xuống. Không ai còn nhớ hết tên từng người lính năm ấy, nhưng ai cũng nhớ:
đã có một thế hệ thanh niên sống và cống hiến trọn vẹn cho Tổ quốc – một “thời hoa lửa” không bao giờ tắt.



