NGỌN LỬA TUỔI 23
Sau mùa xuân đại thắng năm 1975, đất nước thống nhất nhưng chưa trọn vẹn bình yên. Năm 1978, khi chiến sự bất ngờ bùng phát dọc tuyến biên giới Tây Nam, một lần nữa Tổ quốc cần đến sự dấn thân của thế hệ trẻ. Khi ấy, Trần Hoàng Dương, chàng thanh niên mới tròn 23 tuổi, đã lựa chọn lên đường không do dự. Anh hiểu rằng, trong những thời khắc thử thách ấy, trách nhiệm công dân không cho phép mình đứng ngoài cuộc.
Phóng viên (PV):
Thưa bác Trần Hoàng Dương, nhắc lại thời điểm năm 1978, điều gì đã thôi thúc bác – khi ấy mới 23 tuổi – xung phong lên đường bảo vệ biên giới Tây Nam?
Ông Trần Hoàng Dương:
Hồi đó đất nước vừa thống nhất chưa lâu thì biên giới Tây Nam lại dậy sóng. Nghe tin chiến sự, trong lòng tôi chỉ nghĩ đơn giản: đất nước cần thì mình phải đi. Tuổi trẻ lúc ấy không toan tính gì nhiều, chỉ thấy trách nhiệm của một thanh niên là không thể đứng ngoài.
PV:
Khi khoác lên mình màu áo Thanh niên Xung phong và bước vào chiến trường, cuộc sống của bác và đồng đội diễn ra như thế nào?
Ông Trần Hoàng Dương:
Gian khổ lắm. Ngày hành quân, đêm đào hầm, đào hào. Ăn uống thì đạm bạc, có khi chỉ bo bo, muối. Sông nước miền Tây quen thuộc, nhưng vào chiến trường thì mỗi con kênh, mỗi lối mòn đều tiềm ẩn nguy hiểm. Thiếu thốn đủ bề, nhưng ai cũng động viên nhau cố gắng.
PV:
Bác không trực tiếp cầm súng chiến đấu, vậy vai trò của lực lượng Thanh niên Xung phong lúc đó quan trọng ra sao?
Ông Trần Hoàng Dương:
Chúng tôi xác định mình là lực lượng giữ “mạch sống” cho tiền tuyến. Đào hầm, đào chiến hào, vận chuyển lương thực, đạn dược – công việc thầm lặng nhưng không thể thiếu. Có những lúc làm trong đêm, chỉ cần sơ suất là nguy hiểm đến tính mạng, nhưng ai cũng hiểu nếu mình chùn bước thì bộ đội phía trước sẽ gặp khó.
PV:
Giữa hoàn cảnh hiểm nguy như vậy, điều gì giúp bác và đồng đội giữ vững tinh thần?
Ông Trần Hoàng Dương:
Là niềm tin. Chúng tôi tin rằng gian khổ hôm nay sẽ đổi lấy hòa bình ngày mai. Nhiều khi ngồi nghỉ bên bờ kênh, nhìn dòng nước chảy, tôi nghĩ đến quê hương, đến gia đình, rồi tự nhủ phải cố gắng hơn nữa để đất nước sớm yên bình.
PV:
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương năm 1982, chiến trường còn để lại trong bác những điều gì?
Ông Trần Hoàng Dương:
Đó là kỷ luật, là ý chí không bỏ cuộc. Về đời thường, tôi vẫn giữ nếp sống giản dị của người lính. Tôi kể lại ký ức chiến tranh không phải để nói về mình, mà để lớp trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao hy sinh.
PV:
Bác thường nhắc đến cụm từ “Thời Hoa Lửa”. Với bác, điều đó có ý nghĩa như thế nào?
Ông Trần Hoàng Dương:
“Hoa” là lý tưởng, là tuổi trẻ đẹp nhất được dâng cho Tổ quốc. “Lửa” là nhiệt huyết, là ý chí không lùi bước. Thời của chúng tôi gian khổ nhưng rất đẹp, vì được sống trọn vẹn cho đất nước.
PV:
Cuối cùng, bác muốn gửi gắm điều gì đến thế hệ trẻ hôm nay?
Ông Trần Hoàng Dương:
Cha anh để lại cho các cháu không chỉ là hòa bình, mà còn là ngọn lửa tinh thần. Mong thế hệ trẻ biết trân trọng, sống có trách nhiệm, học tập và cống hiến để ngọn lửa ấy không bao giờ tắt.



