Ngọn lửa tuổi hai mươi
Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, cả đất nước như một ngọn lửa lớn cháy rực tinh thần yêu nước. Ở một vùng quê nghèo thuộc tỉnh Nam Định, có chàng thanh niên tên Hùng vừa tròn hai mươi tuổi.
Hùng là con trai cả trong gia đình có ba anh em. Cha mất sớm, mẹ anh tần tảo nuôi con bằng mấy sào ruộng và gánh hàng rong ngoài chợ. Tuy cuộc sống khó khăn, Hùng vẫn luôn chăm chỉ, sống chan hòa và là niềm hy vọng lớn nhất của mẹ.
Năm ấy, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên. Thanh niên trong làng nô nức viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Hùng cũng lặng lẽ ghi tên mình. Đêm trước ngày lên đường, anh ngồi bên mẹ dưới ánh đèn dầu leo lét.
Mẹ nhìn con trai, đôi mắt đỏ hoe:
— Con đi rồi, mẹ chỉ mong con giữ gìn sức khỏe, ngày chiến thắng trở về.
Hùng nắm chặt đôi bàn tay gầy guộc của mẹ:
— Mẹ yên tâm, con đi để đất nước mình được hòa bình, để các em được sống những ngày yên ổn hơn.
Sáng hôm sau, cả làng tiễn những người lính trẻ ra trận. Tiếng trống, tiếng hát hòa cùng những giọt nước mắt nghẹn ngào. Hùng bước đi trong màu áo xanh, lòng đầy quyết tâm.
Ngoài chiến trường, anh cùng đồng đội vượt núi băng rừng, đối mặt với muôn vàn gian khổ. Có những đêm mưa rừng xối xả, có những ngày bom đạn rung chuyển cả đất trời. Nhưng không ai chùn bước.
Trong một trận chiến ác liệt để bảo vệ tuyến đường tiếp viện, đơn vị của Hùng bị bao vây. Để giữ bí mật cho đồng đội rút lui an toàn, Hùng đã ở lại cùng vài chiến sĩ bám trụ đến phút cuối.
Trận chiến kết thúc, con đường được giữ vững, đoàn xe vẫn tiếp tục tiến về phía trước. Nhưng Hùng đã không trở về nữa. Anh nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời chỉ vừa hai mươi.
Ngày đất nước thống nhất, mẹ anh mang theo tấm ảnh cũ của con đứng lặng trước bia tưởng niệm. Bà khẽ mỉm cười trong nước mắt:
— Con đã sống một tuổi trẻ thật đẹp, Hùng à…
Ngọn lửa tuổi hai mươi của Hùng đã tắt nơi chiến trường, nhưng ánh sáng của lòng yêu nước, của sự hy sinh cao đẹp ấy sẽ còn cháy mãi trong trái tim của bao thế hệ Việt Nam.



