“Ngọn lửa tuổi hai mươi”
Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, ở một vùng quê nhỏ thuộc Nghệ An có một chàng trai tên Minh. Anh vừa tròn 20 tuổi thì tình nguyện lên đường nhập ngũ.
Ngày chia tay, mẹ anh nghẹn ngào hỏi:
“Con có sợ không?”
Minh mỉm cười:
“Nếu ai cũng sợ thì ai sẽ bảo vệ đất nước hả mẹ?”
Ra chiến trường, Minh luôn là người xung phong làm nhiệm vụ khó khăn nhất. Anh sống giản dị, yêu thương đồng đội và thường nhường phần lương khô của mình cho những người bị ốm.
Một đêm năm ấy, đơn vị của Minh nhận nhiệm vụ giữ một cây cầu quan trọng để bảo vệ đường tiếp tế. Địch tấn công dữ dội bằng bom và pháo. Trong lúc chiến đấu, Minh phát hiện một quả bom chưa nổ rơi gần nơi đồng đội đang ẩn nấp.
Không kịp suy nghĩ nhiều, anh lao tới tìm cách đẩy quả bom ra xa. Đồng đội được cứu sống, nhưng Minh đã anh dũng hy sinh.
Sau chiến tranh, người dân địa phương dựng một tấm bia nhỏ bên cây cầu để tưởng nhớ anh. Mỗi năm đến ngày Ngày Thương binh Liệt sĩ, học sinh và người dân đều đến thắp hương tri ân.
Câu chuyện của Minh cũng như hàng triệu liệt sĩ Việt Nam nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng sự hy sinh to lớn của biết bao người trẻ tuổi.



