ĐẶNG THÙY TRÂM - NGỌN LỬA TUỔI HAI MƯƠI BẢY

Có những mùa hè rực rỡ sắc phượng đỏ. Nhưng cũng có một mùa hè khác – mùa hè của khói lửa chiến tranh, nơi những bông hoa không nở trên cành mà nở trong trái tim của những người trẻ dám sống vì Tổ quốc. Người ta gọi đó là mùa hoa lửa.
Giữa những cánh rừng Quảng Ngãi năm ấy, có một nữ bác sĩ trẻ tên Đặng Thùy Trâm.
Chị sinh ra ở Hà Nội, trong một gia đình có truyền thống ngành y. Đôi bàn tay vốn quen cầm bút, cầm sách, nhưng khi đất nước cần, chị đã khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, mang theo chiếc túi thuốc và một cuốn nhật ký, tình nguyện vào chiến trường miền Nam.
Bệnh xá của chị chỉ là những mái lán đơn sơ dưới tán rừng. Thuốc men thiếu thốn, ánh đèn dầu leo lét, tiếng máy bay gầm rú trên đầu đã trở thành điều quen thuộc. Có những đêm, chị thức trắng để cứu từng người thương binh. Có những lần vừa băng bó vết thương, vừa lắng nghe tiếng bom nổ rất gần.
Một chiến sĩ trẻ từng nắm lấy tay chị và hỏi:
“Bác sĩ ơi, em có còn được gặp mẹ không?”
Chị mỉm cười thật dịu dàng:
“Em sẽ cố lên nhé. Chúng ta còn phải trở về.”
Có khi chị biết rằng người lính ấy khó có thể qua khỏi. Nhưng chị vẫn truyền cho anh niềm hy vọng, bởi chị hiểu rằng đôi khi một lời động viên cũng có thể trở thành liều thuốc quý nhất.
Những lúc hiếm hoi được nghỉ, chị lại mở cuốn nhật ký.
Chị viết về đồng đội.
Viết về nỗi nhớ Hà Nội.
Viết về mẹ.
Viết về những ước mơ còn dang dở của tuổi hai mươi bảy.
Trong từng trang giấy, không chỉ có nước mắt mà còn có một niềm tin mãnh liệt rằng rồi đất nước sẽ hòa bình.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường làm nhiệm vụ, Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi.
Điều kỳ diệu xảy ra sau đó.
Một người lính Mỹ nhặt được cuốn nhật ký của chị. Theo lệnh, đáng lẽ cuốn sổ ấy phải bị đốt bỏ. Nhưng ông đã giữ lại, bởi ông nhận ra trong những trang viết ấy không phải là lời của kẻ thù, mà là tiếng nói của một trái tim đầy yêu thương.
Ba mươi lăm năm sau, cuốn nhật ký trở về Việt Nam.
Hàng triệu người đã đọc những dòng chữ của chị và xúc động trước lòng nhân ái, sự dũng cảm và tình yêu Tổ quốc của một nữ bác sĩ trẻ.
Hôm nay, khi những bông phượng lại đỏ rực sân trường, chúng ta không còn nghe tiếng bom rơi.
Nhưng mùa hoa lửa vẫn còn đó.
Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước.
Là tinh thần sống có trách nhiệm.
Là sự dũng cảm vượt qua khó khăn để giúp đỡ người khác.
Và mỗi khi nhắc đến Đặng Thùy Trâm, chúng ta hiểu rằng có những bông hoa không bao giờ tàn, bởi chúng nở mãi trong ký ức của dân tộc Việt Nam.



