Bài viết

Ngọn lửa tuổi hai mươi bên dòng sông Bàn Thạch

Đà Nẵng19/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những dòng sông chỉ mang phù sa bồi đắp cho đất đai, nhưng cũng có những dòng sông mang trong mình ký ức của cả một thời đại. Với người dân Tam Kỳ, sông Bàn Thạch không chỉ là dòng nước hiền hòa chảy giữa lòng quê hương, mà còn là chứng nhân cho biết bao câu chuyện bi tráng của những năm tháng chiến tranh ác liệt. Nơi ấy từng in dấu chân của những người con đất Quảng đã dành trọn tuổi xuân cho độc lập dân tộc.

Khi quê hương cất tiếng gọi

Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Tam Kỳ là vùng đất thường xuyên hứng chịu bom đạn và những cuộc càn quét khốc liệt của kẻ thù. Những mái nhà đơn sơ bị thiêu cháy, những cánh đồng xác xơ sau mỗi trận bom và tiếng khóc nghẹn ngào của người ở lại đã trở thành hình ảnh quen thuộc của thời chiến.

Giữa hoàn cảnh ấy, tinh thần yêu nước trong lòng người dân càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Bên dòng sông Bàn Thạch, nhiều thanh niên đã bí mật gặp nhau để nhận nhiệm vụ, tham gia lực lượng cách mạng hoặc lên đường vào chiến trường. Họ chỉ mới mười tám, đôi mươi — cái tuổi đáng lẽ được sống vô tư bên mái trường và gia đình — nhưng chiến tranh đã khiến họ trưởng thành sớm hơn.

Không ai ép buộc họ phải ra đi. Chính tiếng gọi từ quê hương, từ non sông bị chia cắt đã thôi thúc những trái tim trẻ tuổi bước vào hành trình đầy hiểm nguy. Với họ, được góp sức cho đất nước là niềm tự hào lớn lao nhất của tuổi trẻ.

Những chuyến đò trong đêm

Sông Bàn Thạch những năm ấy không còn yên bình như hôm nay. Ban ngày, địch kiểm soát gắt gao; ban đêm, nơi đây trở thành tuyến đường bí mật để đưa cán bộ, bộ đội và lương thực qua sông.

Trong màn đêm đặc quánh, những con đò nhỏ lặng lẽ xuôi dòng. Người chèo đò có khi là một người mẹ tóc đã điểm bạc, có khi là một cô gái trẻ hay một chàng trai vừa rời ghế nhà trường. Họ phải đi thật khẽ, thật nhanh để tránh ánh đèn tuần tra và tiếng động cơ của quân địch. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, cái giá phải trả có thể là tính mạng.

Có những chuyến đò cập bến an toàn trong niềm vui vỡ òa. Nhưng cũng có những chuyến đi không bao giờ trở lại. Nhiều người đã mãi mãi nằm lại giữa dòng sông hoặc nơi chiến trường xa, gửi tuổi thanh xuân vào lòng đất mẹ.

Dẫu vậy, không ai chùn bước. Bởi họ hiểu rằng phía sau mình là quê hương, là gia đình và là khát vọng hòa bình của cả dân tộc.

Khúc ca còn vang mãi

Chiến tranh đã lùi xa, đôi bờ sông Bàn Thạch hôm nay đã đổi thay với những con đường mới, những nhịp cầu hiện đại và cuộc sống thanh bình. Nhưng dòng sông ấy vẫn âm thầm lưu giữ ký ức về một thế hệ anh hùng đã sống và chiến đấu bằng tất cả lòng yêu nước của mình.

“Không có gì quý hơn độc lập, tự do.”

— Hồ Chí Minh

Nhắc đến sông Bàn Thạch là nhắc đến một “câu chuyện thời hoa lửa” — nơi tuổi trẻ Tam Kỳ đã cháy hết mình vì Tổ quốc. Đó không chỉ là ký ức của quá khứ, mà còn là bài học quý giá cho thế hệ hôm nay về lòng biết ơn, tinh thần trách nhiệm và tình yêu quê hương đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn