Khác

Ngọn lửa tuổi hai mươi của chị Hồng

Tháng 7 năm 1972, trong một trận bom dữ dội tại ngầm Ta Lê, khi đang cùng tổ công tác san lấp hố bom để kịp cho xe qua, một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ. Hồng bị sức ép hất văng xuống hố. Trước lúc hy sinh, chị vẫn kịp hét lớn: “Xe sắp đến rồi! Các anh phải thông đường ngay!”

Lai Châu20/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa: Ngọn lửa tuổi hai mươi của chị Lê Thị Hồng

Chị Lê Thị Hồng sinh năm 1950, quê ở xã Quảng Phú, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình – mảnh đất ngày đêm oằn mình hứng chịu bom đạn của kẻ thù. Mười tám tuổi, khi vừa rời mái trường cấp ba, Hồng tình nguyện viết đơn xin gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, với ước nguyện giản dị mà mãnh liệt: “Còn con đường nào bị bom phá, em còn đi vá đường cho xe ra tiền tuyến.”

Description: C:\Users\MT HOAHONG\Desktop\image2.jpg

Năm 1968, Hồng được biên chế vào Đội Thanh niên xung phong 559, làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của chị và đồng đội là san lấp hố bom, mở đường, tải đạn, dẫn xe qua các trọng điểm bị đánh phá ác liệt. Ban ngày, máy bay Mỹ quần thảo, trút bom xuống không thương tiếc. Ban đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét, Hồng lại cùng chị em gùi đất, khiêng đá, bàn tay phồng rộp, đôi vai trầy xước, nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng rực niềm tin. Có những đêm mưa rừng xối xả, bùn ngập đến đầu gối. Hồng vừa lấp xong một hố bom thì còi báo động vang lên. Bom nổ dồn dập. Khi đất đá còn chưa kịp lắng, chị đã lao ra mặt đường, đứng làm cọc tiêu sống, vẫy đèn pin dẫn đoàn xe vượt qua trọng điểm an toàn. Giữa làn bom đạn, dáng người con gái nhỏ bé ấy như ngọn đuốc soi đường cho những chuyến hàng ra chiến trường miền Nam.

Tháng 7 năm 1972, trong một trận bom dữ dội tại ngầm Ta Lê, khi đang cùng tổ công tác san lấp hố bom để kịp cho xe qua, một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ. Hồng bị sức ép hất văng xuống hố. Trước lúc hy sinh, chị vẫn kịp hét lớn: “Xe sắp đến rồi! Các anh phải thông đường ngay!”

Con đường được nối liền trong đêm ấy. Đoàn xe vẫn ra tiền tuyến đúng giờ. Nhưng chị Lê Thị Hồng mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn Trường Sơn, khi tuổi đời mới tròn hai mươi hai.

Ngày đất nước thống nhất, đồng đội trở lại thăm chiến trường xưa. Trên tấm bia nhỏ bên đường Trường Sơn, tên chị được khắc trang trọng. Những bông hoa rừng nở đỏ mỗi độ tháng Bảy như nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng:
tuổi xuân của chị và bao nữ Thanh niên xung phong khác đã hóa thành ngọn lửa bất diệt, thắp sáng con đường độc lập của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn