NGỌN LỬA TUỔI HAI MƯƠI CỦA NGƯỜI LÍNH GIÀ HỒ HỮU TIẾN
NGỌN LỬA TUỔI HAI MƯƠI CỦA NGƯỜI LÍNH GIÀ HỒ HỮU TIẾN

Trong một ngôi nhà nhỏ ở xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An, có một bác thương binh tên là Hồ Hữu Tiến. Năm nay bác đã 80 tuổi. Mái tóc bác đã bạc trắng, dáng đi chậm chạp nhưng gương mặt luôn hiền từ và ấm áp.
Ngày xưa, khi mới khoảng hai mươi tuổi, bác đã nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc và lên đường đi bộ đội. Khi ấy, bác còn rất trẻ, cũng có nhiều ước mơ như bao người khác. Nhưng bác đã gác lại tất cả để tham gia chiến đấu bảo vệ đất nước. Những năm tháng ở chiến trường rất gian khổ, phải hành quân trong rừng, chịu đựng bom đạn nguy hiểm.
Đến năm 1978, trong một trận chiến ác liệt ở Quảng Trị, bác bị thương rất nặng. Từ đó, sức khỏe của bác yếu đi và bác trở thành thương binh hạng nặng. Dù vậy, bác không hề buồn bã mà luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé của mình cho Tổ quốc.
Bác còn là một người rất yêu thương gia đình. Dù được Nhà nước quan tâm, chăm sóc ở nơi tốt hơn, bác vẫn xin trở về nhà để chăm sóc người vợ bị bệnh nặng. Hằng ngày, bác vừa cố gắng đi lại, vừa chăm nom cho vợ. Tình cảm của bác khiến ai nghe cũng xúc động.
Một hôm, các bạn học sinh lớp 3D cùng cô giáo đến thăm bác. Ngôi nhà nhỏ hôm ấy bỗng trở nên vui vẻ hơn vì tiếng cười nói của chúng em. Nhìn thấy các bạn nhỏ với khăn quàng đỏ trên vai, bác rất vui. Bác nắm tay từng bạn, ánh mắt đầy yêu thương.
Bác nhẹ nhàng dặn chúng em:
“Các cháu phải yêu kính ông bà, cha mẹ, nghe lời thầy cô, chăm ngoan học giỏi để sau này trở thành người có ích.”
Nghe lời bác nói, chúng em thấy rất xúc động. Chúng em hiểu rằng cuộc sống hôm nay có được là nhờ sự hy sinh của những người như bác. Trước khi ra về, chúng em còn chào bác thật to và hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt.
Bác Hồ Hữu Tiến giống như một ngọn lửa nhỏ luôn âm thầm cháy sáng. Ngọn lửa ấy nhắc nhở chúng em phải biết ơn, chăm ngoan và cố gắng mỗi ngày để xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã hy sinh.
Tác giả bài viết
Bùi Thị Ngọc Trâm –Lớp 3D



