NGỌN LỬA TUỔI HAI MƯƠI NƠI CHIẾN TRƯỜNG ĐIỆN BIÊN PHỦ
Trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Điện Biên Phủ, bác đã góp phần vào chiến thắng lịch sử của dân tộc. Ký ức thời hoa lửa ấy đến nay vẫn vẹn nguyên trong tâm trí người lính năm xưa.
Năm 1953, hưởng ứng tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác Ngô Ngọc Soạn lên đường nhập ngũ, được biên chế vào đơn vị bộ binh chủ lực của Quân đội Nhân dân Việt Nam, trực tiếp tham gia phục vụ và chiến đấu tại mặt trận Điện Biên Phủ – nơi diễn ra trận quyết chiến chiến lược mang tầm vóc lịch sử.
Với cấp bậc tương đương binh nhì, bác là một chiến sĩ trực tiếp, tham gia đào hào, vận chuyển lương thực, tải đạn, cáng thương và giữ chốt giữa mưa bom, bão đạn. Điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn, bữa cơm nhiều khi chỉ là nắm gạo trộn muối, áo quần ướt lạnh giữa núi rừng Tây Bắc.
Nhớ lại những ngày tháng ấy, bác kể: “Hồi đó gian khổ lắm, nhưng anh em ai cũng một lòng. Có ăn thì cùng ăn, có ngủ thì cùng ngủ trong hầm hào. Chỉ nghĩ làm sao đánh thắng để đất nước được độc lập.”
Trong ký ức của bác, những đêm dài trong chiến hào là khoảng thời gian không thể quên. Tiếng pháo dội vang, đất đá rung chuyển, nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh ngay bên cạnh. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tinh thần đoàn kết và ý chí chiến đấu của người lính lại càng được hun đúc mạnh mẽ.
Bác xúc động chia sẻ:
“Có người vừa chia nhau nắm cơm, tối đã không còn. Nhưng không ai chùn bước, bởi ai cũng hiểu, phía sau mình là Tổ quốc.”
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954, bác tiếp tục phục vụ quân đội đến năm 1955 thì xuất ngũ, trở về quê hương. Dù thời gian trong quân ngũ không dài, nhưng những đóng góp thầm lặng của bác và thế hệ cha anh đã góp phần làm nên thắng lợi vang dội, mở ra kỷ nguyên độc lập cho dân tộc Việt Nam.
Với Đoàn Thanh niên hôm nay, câu chuyện của bác Ngô Ngọc Soạn không chỉ là ký ức lịch sử, mà còn là bài học sinh động về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến không ngại hy sinh – ngọn lửa truyền thống cần được gìn giữ và tiếp nối qua các thế hệ.



