NGỌN LỬA TUỔI HAI MƯƠI Ở THÀNH CỔ
Đây là câu chuyện có thật về những ngày chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị trong năm 1972. Qua lời kể của cựu chiến binh Lê Bá Dương, câu chuyện khắc họa sự khốc liệt của chiến trường, tình đồng đội và khát vọng hòa bình.
Mùa hè năm 1972, chiến sự tại Thành cổ Quảng Trị diễn ra vô cùng ác liệt. Trong suốt 81 ngày đêm, bom đạn dội xuống gần như không ngừng. Đất đá bị cày xới liên tục, nhiều công sự vừa đào xong đã bị phá hủy chỉ sau vài giờ.
Cựu chiến binh Lê Bá Dương khi ấy là một người lính trẻ trực tiếp tham gia chiến đấu. Ông từng kể rằng điều khiến ông nhớ nhất không chỉ là tiếng bom hay khói lửa, mà còn là hình ảnh những người đồng đội luôn sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm và cùng động viên nhau vượt qua những giờ phút cam go nhất.
Có những đồng đội vừa trò chuyện cùng nhau buổi sáng thì đến chiều đã vĩnh viễn nằm lại. Nhiều người chưa kịp biết tên đầy đủ của nhau nhưng vẫn sát cánh chiến đấu đến những giây phút cuối cùng.
Sau chiến tranh, mỗi lần trở lại Thành cổ Quảng Trị, ông Lê Bá Dương đều dành thời gian thắp hương tưởng niệm những người đã hy sinh. Những lời ông chia sẻ về sự mất mát và giá trị của hòa bình đã khiến nhiều người xúc động.
Ông cũng là tác giả của những câu thơ nổi tiếng được khắc tại bến thả hoa bên Sông Thạch Hãn:
"Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.
Có tuổi hai mươi thành sóng nước,
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm."
Ngày nay, Thành cổ Quảng Trị không chỉ là một di tích lịch sử mà còn là biểu tượng của sự hy sinh, lòng dũng cảm và khát vọng hòa bình của dân tộc Việt Nam. Những câu chuyện của các cựu chiến binh như Lê Bá Dương góp phần giúp thế hệ sau hiểu rõ hơn về giá trị của hòa bình và sự đánh đổi để có được cuộc sống hôm nay.



