NGỌN LỬA TUỔI HAI MƯƠI TRÊN DÃY TRƯỜNG SƠN
NGỌN LỬA TUỔI HAI MƯƠI TRÊN DÃY TRƯỜNG SƠN
Mỗi lần đọc về những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, tôi luôn tự hỏi: Điều gì đã khiến những chàng trai, cô gái mới mười tám đôi mươi sẵn sàng rời xa gia đình, bước vào nơi bom đạn khốc liệt nhất? Câu trả lời tôi tìm thấy qua câu chuyện của nữ thanh niên xung phong Nguyễn Thị Kim Huế – một trong những người con ưu tú đã cống hiến tuổi xuân cho tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.
Sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, nhưng Nguyễn Thị Kim Huế không chọn cuộc sống bình lặng cho riêng mình. Năm 17 tuổi, khi nhiều bạn bè cùng trang lứa còn đang sống trong vòng tay gia đình, chị đã viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Trên vai cô gái trẻ ngày ấy không chỉ có chiếc ba lô nhỏ mà còn có cả khát vọng góp sức mình cho đất nước.
Trường Sơn những năm chiến tranh không chỉ là núi rừng. Đó là nơi ngày đêm rung chuyển bởi bom đạn. Những hố bom vừa được lấp lại có thể bị cày xới chỉ vài giờ sau đó. Con đường vừa mở thông có thể bị đánh phá bất cứ lúc nào. Trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Thị Kim Huế được giao nhiệm vụ Tiểu đội trưởng. Chị cùng đồng đội phá đá mở đường, san lấp hố bom, bảo đảm cho những đoàn xe chở lương thực, thuốc men và vũ khí tiến vào miền Nam.
Tôi hình dung những đêm Trường Sơn mịt mùng. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Đất đá tung lên sau mỗi trận bom. Giữa khung cảnh ấy, những cô gái tuổi mười tám đôi mươi vẫn cầm cuốc, cầm xẻng lao ra mặt đường. Họ biết hiểm nguy luôn cận kề nhưng không ai lùi bước. Bởi phía sau họ là hậu phương, phía trước họ là tiền tuyến đang cần được tiếp sức.
Điều khiến tôi khâm phục nhất không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là sự lạc quan của thế hệ ấy. Họ sống giữa chiến tranh nhưng vẫn mang trong tim những ước mơ đẹp đẽ. Họ hát giữa núi rừng, động viên nhau vượt qua gian khổ. Họ coi việc giữ cho con đường thông suốt là một nhiệm vụ thiêng liêng của tuổi trẻ.
Lịch sử đã ghi nhận những đóng góp to lớn của lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Hàng vạn người đã hiến dâng tuổi xuân, nhiều người mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn. Trong số hơn một vạn thanh niên xung phong làm nhiệm vụ trên tuyến đường huyền thoại ấy có rất nhiều cô gái trẻ đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa. Những con đường nhựa phẳng lì thay cho những cung đường bom cày năm nào. Nhưng mỗi lần nhắc đến Trường Sơn, tôi vẫn nhớ đến những người như Nguyễn Thị Kim Huế. Họ không làm nên lịch sử bằng những điều phi thường ngoài sức tưởng tượng. Họ làm nên lịch sử bằng lòng yêu nước, bằng sự kiên cường và bằng những tháng năm tuổi trẻ cháy hết mình vì Tổ quốc.
Thời hoa lửa đã khép lại từ lâu, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần cống hiến mà thế hệ Trường Sơn để lại vẫn đang soi sáng con đường của thế hệ trẻ hôm nay. Và trong ngọn lửa ấy, hình ảnh cô gái Nguyễn Thị Kim Huế năm mười bảy tuổi vẫn mãi là biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam.


