Ngọn lửa tuổi hai mươi trên tuyến lửa Trường Sơn
Câu chuyện tái hiện ký ức của những nữ thanh niên xung phong trong những năm kháng chiến chống Mỹ, ngày đêm bám trụ trên tuyến đường Trường Sơn, mở đường, tải đạn, cứu thương dưới mưa bom bão đạn. Qua lời kể của nhân chứng, thế hệ trẻ hiểu hơn về sự hy sinh thầm lặng của lớp người đi trước để đổi lấy hòa bình hôm nay.
Những năm chiến tranh chống Mỹ, tuyến đường Trường Sơn là huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến. Mỗi ngày, bom đạn trút xuống dày đặc nhằm cắt đứt con đường tiếp tế của quân và dân ta. Trong hoàn cảnh ấy, hàng vạn thanh niên xung phong, bộ đội và dân công hỏa tuyến đã không quản hiểm nguy, ngày đêm bám đường.
Theo lời kể của các nhân chứng lịch sử, có những đêm vừa san lấp hố bom xong thì máy bay địch quay lại ném bom tiếp. Mọi người lại lao ra làm nhiệm vụ với quyết tâm "đường chưa thông, không tiếc máu xương". Nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại khi tuổi đời chỉ mười tám, đôi mươi.
Các nhân chứng luôn nhắc rằng điều giúp họ vượt qua gian khổ không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ dù phía trước là hiểm nguy.
Sau ngày hòa bình lập lại, mỗi lần trở về thăm chiến trường xưa, ký ức về những người đồng đội đã hy sinh vẫn còn nguyên vẹn. Các nhân chứng mong muốn thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng, cống hiến cho quê hương bằng tri thức, tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước.



