Ngọn lửa tuổi mười bảy sống mãi với thời gian
Trong một lần ngồi dưới sân trường, lắng nghe buổi tuyên truyền về những tấm gương cách mạng, em đã lần đầu được nghe kể về Lý Tự Trọng. Giữa rất nhiều câu chuyện, hình ảnh một chàng trai chỉ mới mười bảy tuổi nhưng dám hy sinh vì Tổ quốc đã khiến tim em lặng đi. Từ giây phút ấy, anh như một tượng đài khắc sâu trong tâm trí em.
Ngọn lửa tuổi mười bảy sống mãi với thời gian
Trong một lần ngồi dưới sân trường, lắng nghe buổi tuyên truyền về những tấm gương cách mạng, em đã lần đầu được nghe kể về Lý Tự Trọng. Giữa rất nhiều câu chuyện, hình ảnh một chàng trai chỉ mới mười bảy tuổi nhưng dám hy sinh vì Tổ quốc đã khiến tim em lặng đi. Từ giây phút ấy, anh như một tượng đài khắc sâu trong tâm trí em.
Anh sinh năm 1914 tại Thái Lan, với cái tên khai sinh là Lê Văn Trọng. Tuổi thơ của anh không êm đềm như bao người khác, mà sớm nhuốm màu sương gió của kiếp người xa xứ. Những câu chuyện về nỗi đau mất nước, về sự áp bức của thực dân đã sớm thấm vào tâm hồn non trẻ. Chính vì vậy, khi mới 10 tuổi – cái tuổi mà chúng em còn đang vô tư trong vòng tay cha mẹ – anh đã một mình rời xa gia đình, băng qua những dặm dài để sang Quảng Châu (Trung Quốc) hoạt động cách mạng. Tại đây, anh được gặp lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc và được Bác trực tiếp dìu dắt trong nhóm "Thiếu niên tiền phong".
Cũng chính trong những ngày tháng gian khổ ấy, cái tên Lý Tự Trọng đã ra đời như một định mệnh. Bác Hồ đã đặt cho anh họ Lý – lấy theo bí danh Lý Thụy của Người – như xem anh là người thân thiết trong nhà. Chữ "Tự Trọng" không chỉ là một cái tên, mà còn là lời gửi gắm về nhân cách: phải luôn giữ gìn lòng tự trọng và kiên định với lý tưởng. Mang cái tên ấy, anh đã sống một cuộc đời đúng như ý nghĩa của nó – hiên ngang và trọng danh dự hơn cả tính mạng.
Em vẫn nhớ như in lời kể của thầy về ngày 9/2/1931 tại Sài Gòn. Hôm đó, một buổi tụ họp kỷ niệm khởi nghĩa Yên Bái đang diễn ra trong không khí sục sôi. Lá cờ đỏ tung bay, tiếng hô vang đòi tự do vang dội giữa phố phường. Bỗng nhiên, thực dân Pháp ập đến. Tiếng giày đinh dồn dập, tiếng quát tháo lạnh lùng xé toạc bầu không khí. Khi chúng định bắt diễn giả, anh đã không một chút do dự mà rút súng ngăn chặn để bảo vệ đồng chí. Khoảnh khắc tiếng nổ vang lên, em tưởng tượng ra ánh mắt kiên quyết của anh – không sợ hãi, không chùn bước. Anh biết rõ phía trước là cái chết, nhưng vẫn chọn hành động vì lý tưởng cao đẹp.
Ngay sau đó, anh bị bắt. Trong nhà tù, kẻ thù dùng mọi cực hình tra tấn dã man nhưng anh vẫn giữ vững sự im lặng đanh thép. Đỉnh điểm là tại phiên tòa xét xử, trước những lời buộc tội của thực dân, người thanh niên mười bảy tuổi ấy đã hiên ngang tuyên bố: “Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, chứ không thể có con đường nào khác.”
Khi nghe đến đây, tim em như nghẹn lại. Một người trẻ như anh đã chọn bước vào con đường hiểm nguy nhất để đổi lấy bình yên cho dân tộc. Ngày ra pháp trường, anh vẫn bình thản, không một chút run sợ. Sự hy sinh của anh vang dội như một tiếng chuông thức tỉnh bao trái tim yêu nước.
Qua câu chuyện ấy, em cảm nhận rõ Lý Tự Trọng là biểu tượng sáng ngời của lòng dũng cảm và sự trung thành tuyệt đối. Câu chuyện về anh khiến em suy nghĩ rất nhiều. Em tự hỏi: nếu ở hoàn cảnh ấy, liệu mình có đủ bản lĩnh như người thiếu niên 10 tuổi năm nào ra đi tìm lý tưởng không? Từ tấm gương của anh, em hiểu rằng thế hệ trẻ hôm nay cần sống có mục tiêu, nỗ lực học tập để xây dựng đất nước. Anh đã ngã xuống, nhưng tinh thần "Tự Trọng" vẫn mãi là ngọn lửa cháy rực trong tim mỗi người Việt Nam.



