Bài viết

Ngọn lửa tuổi mười tám

Tây Ninh05/05/2026Nguyễn Tấn Lộc (Đoàn xã Bình Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng đất Thuỷ Đông, huyện Mộc Hoá, tỉnh Long An năm ấy, người dân vẫn thường nhắc về một chàng trai trẻ với ánh mắt sáng và nụ cười hiền – Nguyễn Văn Biểu.

Biểu sinh năm 1928, lớn lên giữa những cánh đồng bạt ngàn và con kênh nhỏ chảy qua làng. Cậu vốn là người con hiếu thảo, chăm chỉ, thường phụ cha mẹ việc đồng áng. Nhưng trong lòng cậu luôn đau đáu một nỗi niềm khi chứng kiến cảnh quê hương bị giặc ngoại xâm giày xéo.

Một buổi chiều năm 1945, khi tin đất nước giành được độc lập lan về làng, Biểu đã đứng lặng rất lâu bên bờ kênh. Cậu nói với người bạn thân:
“Đất nước mình vừa có tự do, mình không thể để mất lần nữa.”

Không lâu sau, khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược, Biểu xung phong gia nhập lực lượng Cộng hoà – vệ binh. Từ một chàng trai chân lấm tay bùn, cậu trở thành người chiến sĩ. Dù thiếu thốn đủ bề, từ vũ khí đến lương thực, nhưng trong tim Biểu luôn cháy lên ngọn lửa quyết tâm.

Những đêm hành quân xuyên rừng, cậu thường là người đi sau cùng, lặng lẽ giúp đỡ đồng đội mang thêm đồ. Có lần, một người bạn bị thương, Biểu đã cõng bạn băng qua quãng đường dài dù bản thân kiệt sức. Với đồng đội, Biểu không chỉ là chiến sĩ mà còn là người anh em đáng tin cậy.

Rạng sáng ngày 23 tháng 10 năm 1946, đơn vị của Biểu nhận nhiệm vụ chặn địch tại một vị trí quan trọng. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Tiếng súng nổ vang, khói lửa mịt mù. Dù lực lượng địch đông và mạnh hơn, Biểu cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ.

Khi một hướng phòng thủ bị uy hiếp, Biểu đã xung phong ở lại giữ vị trí để đồng đội rút lui an toàn. Giữa làn đạn dày đặc, chàng trai 18 tuổi vẫn đứng vững, chiến đấu đến những giây phút cuối cùng.

Khi trận đánh kết thúc, đồng đội quay lại tìm, chỉ còn thấy nơi ấy im lặng. Nguyễn Văn Biểu đã ngã xuống, nhưng vị trí anh giữ vẫn không để địch vượt qua.

Sự hy sinh của anh giống như một ngọn lửa – nhỏ bé nhưng rực sáng, thắp lên niềm tin và ý chí cho những người ở lại.

Ngày nay, trên mảnh đất Thuỷ Đông yên bình, câu chuyện về Nguyễn Văn Biểu vẫn được truyền lại. Không phải bằng những lời hoa mỹ, mà bằng sự kính trọng dành cho một người đã dám sống và dám hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn