Bài viết

NGỌN LỬA TUỔI THƠ ANH HÙNG

Ca ngợi tinh thần dũng cảm và sự hy sinh cao đẹp của thiếu niên Nguyễn Bá Ngọc.

Ninh Bình15/04/2026Đoàn trường B Duy Tiên (Đoàn phường Đồng Văn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra năm 1952 tại xã Quảng Trung, Nguyễn Bá Ngọc lớn lên trong một gia đình nông dân bình dị, nơi cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn nhưng luôn chan chứa tình yêu thương và nghĩa tình làng xóm. Từ nhỏ, Ngọc đã nổi bật là một cậu bé chăm ngoan, học giỏi, luôn lễ phép với người lớn và đặc biệt là rất hay giúp đỡ bạn bè. Trong lớp 4B trường PTCS Quảng Trung, Ngọc không chỉ là học sinh tiêu biểu mà còn là người bạn được mọi người yêu quý bởi sự chân thành và lòng nhân hậu. Tuổi thơ của em vốn dĩ có thể trôi qua êm đềm như bao đứa trẻ khác, nếu không bị chiến tranh tàn khốc cướp đi sự bình yên ấy.

Năm 1965, đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh ra miền Bắc, biến những làng quê yên bình thành mục tiêu đánh phá ác liệt. Bom đạn trút xuống không chỉ nhằm vào các mục tiêu quân sự mà còn cả trường học, bệnh viện, nhà dân. Người dân phải sống trong cảnh thấp thỏm lo âu, ngày đêm đối mặt với hiểm nguy. Trong hoàn cảnh ấy, những đứa trẻ như Ngọc buộc phải trưởng thành sớm, học cách đối diện với chiến tranh và bảo vệ bản thân cũng như những người xung quanh.

Sáng ngày 4 tháng 4 năm 1965, máy bay Mỹ ồ ạt tấn công vào quê hương Quảng Trung. Khi đó, bố mẹ Ngọc đang làm đồng, chỉ còn em ở nhà cùng các em nhỏ. Không một phút hoảng loạn, Ngọc nhanh chóng đưa các em xuống hầm trú ẩn. Hành động ấy thể hiện sự bình tĩnh, nhanh nhạy và ý thức trách nhiệm vượt xa độ tuổi của một cậu bé mới 13 tuổi. Trong lúc bom rơi đạn nổ dữ dội, bất chợt Ngọc nghe thấy tiếng khóc thảm thiết từ nhà bạn Khương gần đó. Đó là tiếng kêu cứu đầy hoảng loạn của những đứa trẻ đang gặp nguy hiểm.

Không một chút do dự, Ngọc rời khỏi nơi an toàn, lao ra ngoài giữa làn bom đạn dày đặc. Đó không chỉ là hành động dũng cảm, mà còn là sự lựa chọn xuất phát từ trái tim nhân hậu và tình thương vô bờ bến. Khi đến nơi, Ngọc thấy bạn Khương đã bị thương nặng, còn hai em nhỏ của bạn thì đang sợ hãi, gào khóc trong tuyệt vọng. Không kịp nghĩ nhiều, Ngọc đã dùng chính thân mình che chở cho hai em, rồi dìu các em chạy về hầm trú ẩn. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, em không nghĩ đến bản thân mà chỉ mong các em nhỏ được an toàn.

Nhưng chiến tranh vốn tàn nhẫn. Khi các em nhỏ đã được đưa xuống hầm, một quả bom bi của kẻ thù đã rơi xuống, khiến Ngọc bị thương nặng. Dù được các bác sĩ tận tình cứu chữa, nhưng do vết thương quá nghiêm trọng, Nguyễn Bá Ngọc đã anh dũng hy sinh vào lúc 2 giờ sáng ngày 5 tháng 4 năm 1965, khi em vừa bước sang tuổi 14 – độ tuổi đẹp nhất của đời người.

Sự ra đi của Ngọc để lại niềm tiếc thương vô hạn cho gia đình, bạn bè và cả quê hương. Nhưng hơn thế, sự hy sinh ấy đã trở thành biểu tượng sáng ngời cho lòng dũng cảm và tinh thần “vì người khác quên mình” của tuổi trẻ Việt Nam. Hình ảnh cậu bé nhỏ tuổi hiên ngang giữa bom đạn, sẵn sàng đánh đổi mạng sống để cứu người khác sẽ mãi là ngọn lửa thiêng liêng, soi sáng cho bao thế hệ noi theo. Ngọn lửa ấy không chỉ là ký ức, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm, về tình người và về lý tưởng sống cao đẹp mà mỗi chúng ta cần gìn giữ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn