Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGỌN LỬA TUỔI TRẺ BẤT TỬ – CÂU CHUYỆN TỪ ĐÊM "HOA LỬA" 1972

Khi nghe bác kể về những ngày tháng 12 năm 1972 – thời điểm mà bác gọi là “Thời hoa lửa”, mình đã thực sự bị lay động. Hôm nay, mình muốn ngồi lại đây để kể cho các bạn nghe về cái đêm lịch sử ấy qua góc nhìn của một người trẻ thế hệ hôm nay.

Quảng Ninh04/08/2026Xã Bình Sơn (Đoàn xã Bình Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA TUỔI TRẺ BẤT TỬ – CÂU CHUYỆN TỪ ĐÊM "HOA LỬA" 1972

Hôm nọ, mình may mắn được xem một đoạn tư liệu về lời chia sẻ của một nhân vật lịch sử bằng xương bằng thịt – một người đã đi qua những năm tháng thanh xuân rực rỡ và khốc liệt nhất của đất nước. Đó là Trung tướng Phạm Tuân, người phi công anh hùng đầu tiên bắn rơi siêu pháo đài bay B-52 của Mỹ.

Khi nghe bác kể về những ngày tháng 12 năm 1972 – thời điểm mà bác gọi là “Thời hoa lửa”, mình đã thực sự bị lay động. Hôm nay, mình muốn ngồi lại đây để kể cho các bạn nghe về cái đêm lịch sử ấy qua góc nhìn của một người trẻ thế hệ hôm nay.

Khát vọng cất cánh giữa mưa bom

Các bạn thử tưởng tượng xem, đêm 27/12/1972, khi chiến dịch "Điện Biên Phủ trên không" bước vào những ngày căng thẳng nhất, bầu trời Hà Nội không còn màn đêm nữa. Nó rực đỏ bởi bom đạn, tên lửa và pháo cao xạ. Lực lượng Không quân non trẻ của ta lúc bấy giờ phải chịu một áp lực ngàn cân: Bằng mọi giá phải hạ gục "siêu pháo đài bay" B-52 – thứ mà kẻ địch ngạo nghễ tuyên bố là "bất khả xâm phạm".

Bác Phạm Tuân kể rằng, lúc bước ra đường băng dã chiến ở Yên Bái, bom nổ vang trời, pháo bắn đỏ rực cả mắt. Mình đã tự hỏi: “Lúc đó bác có sợ không?”. Và câu trả lời của bác đã làm mình nổi da gà:

"Tâm thế của chúng tôi lúc ấy không có chỗ cho sự sợ hãi. Chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Bằng mọi giá phải cất cánh, phải bay vào giữa lưới lửa ấy để bảo vệ đồng bào phía dưới."

Ôi, cái lý tưởng của tuổi trẻ thời ấy sao mà vĩ đại và trong trẻo đến thế! Không một chút do dự, không một chút vị kỷ cá nhân.

Cuộc rượt đuổi nghẹt thở ở tốc độ 1.500 km/h

Khi chiếc MiG-21 lao vút vào không trung, bác phải bay cực thấp, len lỏi qua các khe núi để tránh radar địch rồi bất ngờ kéo vọt lên tầng mây. Khi tiếp cận vùng trời Sơn La, hệ thống nhiễu điện tử của Mỹ mạnh đến mức toàn bộ thiết bị trên máy bay của bác bị tê liệt. Bác gần như "mù" công nghệ lúc đó.

Nhưng bằng mắt thường, bằng ý chí và sự dẫn đường của đồng đội từ mặt đất, bác đã phát hiện ra một vệt sáng mờ – đó là luồng khí thải từ động cơ khổng lồ của chiếc B-52. Trong khoảnh khắc lao đi với vận tốc hơn 1.500 km/h, đối mặt với những dải nhiễu phát sáng mà bác mô tả là "đẹp một cách đáng sợ", bác đã giữ một cái đầu lạnh để áp sát mục tiêu.

Và rồi... Bùm! Hai quả tên lửa đối không vút đi. Một quầng lửa khổng lồ xé toạc đêm đen Tây Bắc. Chiếc B-52 bùng cháy như một ngọn đuốc. Ngay sau đó, do khoảng cách quá gần, bác đã phải lật ngửa máy bay, kéo cần lái lao vút xuống dưới để thoát khỏi đám cháy trong gang tấc. Một chiến công hiển hách bằng cả máu, mồ hôi và sự quả cảm phi thường!

Bác bảo: "Không có người hùng cô độc..."

Điều làm mình kính trọng bác hơn cả là khi kể lại chiến công lẫy lừng ấy, vị tướng già ở tuổi xế chiều chỉ mỉm cười khiêm tốn. Bác bảo chiến công ấy không của riêng bác. Nó được dệt nên từ những người thợ máy thức trắng đêm sửa đường băng, từ những chiến sĩ radar căng mắt tìm địch trong màn nhiễu, và từ sự kiên cường của nhân dân dưới mặt đất.

Cuối buổi trò chuyện, bác nhìn tụi mình bằng ánh mắt trìu mến và nhắn nhủ:

"Thời hoa lửa là thời kỳ mà thế hệ chúng tôi đã cống hiến không tiếc máu xương. Bác mong các cháu hôm nay hiểu được giá trị của hòa bình, để biến ngọn lửa chiến đấu năm xưa thành ngọn lửa của tri thức, sáng tạo và nhiệt huyết mà xây dựng đất nước."

Lời hứa của chúng ta hôm nay

Các đồng chí ơi, câu chuyện của Trung tướng Phạm Tuân không chỉ là một trang lịch sử để chúng ta tự hào, mà nó là một "mệnh lệnh trái tim" dành cho thế hệ Đoàn viên hôm nay.

Nếu ngày xưa, ngọn lửa của cha anh là lòng quả cảm để bảo vệ bầu trời Tổ quốc, thì ngày nay, ngọn lửa của chúng ta phải là sự dấn thân, là tinh thần tình nguyện, là việc không ngừng học tập để làm chủ công nghệ, làm chủ tri thức.

Chúng ta may mắn được sinh ra trong hòa bình, được sống dưới bầu trời xanh không còn tiếng bom đạn. Hãy cùng nhau thắp sáng ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ, biến những giá trị lịch sử thành động lực hành động, để xứng đáng với một "Thời hoa lửa" mà thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng cả thanh xuân!

Xin cảm ơn các đồng chí và các bạn đã lắng nghe!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn